Khoảng hơn 7 giờ tối, khi phố xá bắt đầu dịu đi sau giờ cao điểm, chị My xuất hiện ở sân với một bộ đồ thể thao gọn gàng - đôi khi là chiếc áo nổi bật, lúc lại là bộ đồ đơn giản nhưng nhất định “phải đẹp”.
Ở một góc sân, vài người đã có mặt từ trước. Có người đang khởi động, có người tranh thủ đánh vài đường bóng làm nóng. Tiếng gọi nhau vang lên quen thuộc: “Vào đánh không?”, “Đủ người chưa?”.
Ánh đèn cao áp phủ xuống mặt sân một màu vàng ấm. Quả bóng nhựa nhỏ liên tục bật lên, phát ra thứ âm thanh “tách tách” đặc trưng. Không khí không quá ồn ào, nhưng đủ rộn ràng để khiến người mới đến cũng nhanh chóng “bắt nhịp”.
Chị My bước vào sân như một thói quen. Không cần chuẩn bị nhiều, không cần nghi thức gì đặc biệt. Chỉ cần cầm vợt, đứng vào vị trí và trận đấu bắt đầu.
Từ vợt bóng bàn sang một sân chơi mới
Ít ai nghĩ rằng, trước khi đến với pickleball, chị My vốn quen với bóng bàn. Việc chuyển sang một môn thể thao mới không có quá nhiều tính toán, chỉ đơn giản là thử. Nhưng lần đầu cầm vợt, cảm giác lại rất khác. “Muốn ăn tươi nuốt sống đối thủ luôn”, chị kể, ánh mắt vẫn còn nguyên sự hào hứng.
![]() |
| Chị My yêu thích trang phục đơn giản trên sân pickleball nhưng "phải đẹp". |
Không phải kiểu chơi nhẹ nhàng, làm quen từ từ. Ngay từ đầu, chị đã bước vào sân với một năng lượng rất “máu”. Nhưng rồi, càng chơi, chị càng nhận ra: điều giữ mình ở lại không phải là sự thắng thua, mà là không khí của những buổi chơi.
Ở đó có tiếng cười. Có những pha đánh hỏng khiến cả sân bật cười. Có những cú bóng “ăn may” khiến người chơi cũng phải bất ngờ. Và có cả những khoảnh khắc mọi người đứng lại, trêu nhau vài câu trước khi tiếp tục.
Một buổi tối rất khác sau giờ làm
Nhóm của chị My không phải một câu lạc bộ chính thức. Đó là những người quen, người thân, hàng xóm - chơi với nhau rồi thành nhóm lúc nào không hay.
Không có lịch cố định quá cứng. Nhưng cứ sau 7 giờ tối, nếu rảnh, mọi người lại ra sân. Có hôm đông đủ, có hôm chỉ vài người, nhưng không khí thì lúc nào cũng như nhau: thoải mái và gần gũi.
Một buổi chơi có thể kéo dài đến 9-10 giờ tối. Người ra sân lúc đầu có thể còn mang theo chút mệt mỏi sau giờ làm. Nhưng chỉ cần vài đường bóng, vài lần di chuyển, mồ hôi bắt đầu xuất hiện, câu chuyện dần chuyển từ công việc sang những pha bóng. “Ra được mồ hôi, đánh hết tay là thấy đã rồi”, chị My nói.
![]() |
Không khí trên sân là vậy - thoải mái, cười nói là chính. Nhưng nếu để ý kỹ, chị My lại là một trong những người khiến nhịp trận đấu thay đổi rõ rệt.
Những cú trả bóng chắc tay, những pha xử lý gọn gàng và đặc biệt là khả năng đọc tình huống rất nhanh khiến chị thường “out trình” trong các kèo đánh đôi nam nữ hay đơn nữ. Không quá phô trương, cũng không cần thể hiện nhiều, nhưng cứ vào trận là chị My chơi rất chắc và hiệu quả.
Năm 2026, chị tiếp tục thử sức ở cả nội dung đôi nam nữ và đôi nam – những nội dung đòi hỏi tốc độ, sự phối hợp và bản lĩnh thi đấu cao hơn. Với chị, đó không hẳn là để hơn thua, mà là cách để thử thách chính mình sau những buổi tối “chơi cho vui” đã trở thành quen thuộc.
Những trận đấu để nhớ - không phải vì thắng
Trong rất nhiều buổi chơi, có những trận đấu vẫn khiến chị nhớ rõ. Như trận ở Hà Nội, khi chị và đồng đội dẫn trước 9-0. Trên sân lúc đó, mọi thứ gần như đã an bài. Nhưng rồi, chỉ cần một chút lơ là, đối thủ bắt đầu ghi điểm. 9-1…9-2…9-5…
Không khí trên sân thay đổi. Từ thoải mái sang căng hơn một chút. Từ cười nói sang tập trung. Và rồi, khi nhận ra thì tỷ số đã bị san bằng, trước khi kết thúc bằng một cú lội ngược dòng 11-10. Một trận thua “đau”, nhưng không khiến chị nặng lòng quá lâu. “Chơi cái này là để vui, để cọ sát thôi”, chị nói. “Không phải để ghim hay muốn hơn thua với ai”. Có lẽ chính cách nhìn đó khiến chị luôn giữ được sự thoải mái khi chơi - dù thắng hay thua.
![]() |
Khi buổi chơi kết thúc, mọi người thường ngồi lại vài phút. Có người uống nước, có người vẫn còn nói về một pha bóng vừa rồi. Chị My lúc này có thể cảm nhận rõ cơ thể mình: chân tay mỏi, hơi thở còn gấp. Nhưng đổi lại là một cảm giác rất rõ ràng - nhẹ. Nhẹ ở đầu óc. Nhẹ ở tâm trạng.
“Có hôm chơi xong mệt thật, nhưng hôm sau đi làm lại thấy tốt hơn”, chị chia sẻ. Không phải vì công việc ít đi, mà vì bản thân đã có một cách để “xả” nó ra.
Quay lại sân? - Tất nhiên rồi!
Nếu hỏi vì sao vẫn tiếp tục chơi, câu trả lời của chị My không quá phức tạp. Không phải vì thành tích - dù chị có không ít kỷ niệm đáng nhớ. Không phải vì phải luyện tập - dù chị vẫn muốn chơi tốt hơn.
Mà vì cảm giác của những buổi tối như thế. Một khoảng sân sáng đèn. Một nhóm người quen thuộc. Những tiếng cười xen giữa những cú đánh. Và cảm giác được là chính mình, sau một ngày dài.
“Không chơi một thời gian là thấy thiếu”, chị cười. “Mà còn… lên cân nữa”. Chị vẫn ra sân với phong cách rất riêng: thoải mái nhưng vẫn phải đẹp, vẫn “ngầu” theo cách của mình. Nhưng điều quan trọng nhất không nằm ở trang phục hay kỹ thuật, mà là tinh thần fair play - chơi hết mình, vui hết mình.
Minh Minh



Ý kiến
()