Cuối giờ chiều, khi nhiều văn phòng dần tắt đèn, một số người F lại bắt đầu “ca làm thứ hai” - trên sân pickleball. Không còn laptop, deadline hay những cuộc họp dày đặc, thay vào đó là tiếng bóng nảy đều trên mặt sân, tiếng gọi nhau í ới và những tràng cười bật ra rất tự nhiên.
Một ngày làm việc có thể kết thúc bằng những con số, những dòng code hay những bản kế hoạch còn dang dở. Nhưng chỉ cần bước vào sân, mọi thứ dường như được “đặt xuống” ở bên ngoài.
Với anh Nguyễn Thành Luân (FPT Software), pickleball đến một cách rất “trend”. Anh biết đến môn này hơn 2 năm trước, khi pickleball bắt đầu được nhắc đến nhiều. Nhưng phải đến hơn 1 năm trước, sau một lời rủ rê của bạn bè, anh mới thực sự cầm vợt ra sân.
Trải nghiệm đầu tiên không hề “mượt” như tưởng tượng. “Toang - pick khó hơn mình nghĩ nhiều,” anh cười lớn khi nhớ lại. Những cú đánh hụt, những pha xử lý “lệch pha” khiến anh nhận ra đây không phải là môn thể thao “dễ chơi như quảng cáo”. Nhưng thay vì bỏ cuộc, anh Luân lại chọn ở lại. Lý do không nằm ở việc chơi giỏi hay chưa, mà ở cảm giác sau mỗi buổi chơi: có thêm bạn, có thêm tiếng cười, và quan trọng hơn là có một khoảng thời gian hoàn toàn tách khỏi công việc.
Từ những cú đánh “gà” đến thói quen khó bỏ
Không phải ai đến với pickleball cũng bắt đầu từ đam mê. Với anh Nguyễn Văn Phố (FPT IS), cơ duyên lại đến từ một bước ngoặt khác: chấn thương. Sau khi bị đau đầu gối và không thể tiếp tục đá bóng, anh buộc phải tìm một môn thể thao thay thế. Pickleball là lựa chọn gần như “tình cờ” và cũng không tạo được ấn tượng tốt ngay từ đầu. Vì “Trước giờ mình toàn chơi bằng chân, giờ chuyển sang tay nên lúc đầu cũng không thích lắm”, anh chia sẻ.
![]() |
| Nguyễn Văn Phố tới với pickleball do chấn thương đá bóng nhưng sau lại thành "mê" pick hơn ai khác. |
Nhưng rồi, chính sự “không quen” đó lại mở ra một trải nghiệm mới. Pickleball không quá nặng về thể lực, ít rủi ro chấn thương hơn, và phù hợp để duy trì lâu dài. Dần dần, từ những buổi chơi rời rạc, anh hình thành thói quen ra sân đều đặn - 2 buổi cuối tuần và thêm một buổi tối giữa tuần.
Một buổi chơi lý tưởng với anh không cần phải thắng, chỉ cần “có nhiều đường bóng hay và những pha đấu lưới căng thẳng”. Và sau tất cả, cảm giác đọng lại vẫn rất giản dị: “Mệt nhưng vui… và buổi sau phải cố chơi tốt hơn hôm nay”. Chính sự “đủ vui” đó khiến pickleball trở thành một phần trong nhịp sống của anh - không quá nặng nề, nhưng cũng không dễ bỏ.
Một sân chơi - nhiều sắc thái
Điểm thú vị của pickleball không chỉ nằm ở cách chơi, mà còn ở cách mỗi người mang cá tính riêng của mình lên sân. Anh Phan Văn Chương (FPT Retail), vốn có nền tảng bóng bàn, nhanh chóng “bắt nhịp” với môn này. Anh chọn phong cách chơi nhẹ nhàng, không quá máu chiến: “chill chill, tìm cơ hội dứt điểm”. Với anh, niềm vui đến từ những điều rất cơ bản - vận động, ra mồ hôi và cảm nhận cơ thể “được giải phóng” sau một ngày dài. “Mồ hôi ra nhiều, cảm giác rất sướng,” anh nói.
![]() |
| Anh Chương thích đánh pickle theo kiểu "chill chill rồi dứt điểm". |
Trong khi đó, anh Trường Trọng Đức (FPT HO) lại mang đến một màu sắc hoàn toàn khác - pha trộn giữa thể thao và… hài hước. Anh tự nhận mình thuộc kiểu người chơi “tấu hài” nên những buổi chơi với anh không chỉ có bóng mà còn có tiếng cười. Sau mỗi buổi, ngoài “đau lưng - mỏi gối - tê tay”, anh còn đùa rằng mình bị thêm “sái cơ hàm và đau cơ bụng”… vì cười quá nhiều.
Nhưng phía sau những câu chuyện vui vẫn là những bài học rất thật. Như trận đấu ở giải toàn Tập đoàn, khi anh và đồng đội dẫn trước nhưng cuối cùng lại thua ngược vì chủ quan. “Sau trận đó, hai anh em không nói chuyện về pick và cũng không chơi cùng nhau suốt một tháng”, anh kể nhưng vẫn đầy tiếc nuối. Một khoảng lặng cần thiết - để nhìn lại, để hiểu hơn về tâm lý thi đấu và tinh thần đồng đội.
![]() |
| Trường Trọng Đức (áo xanh) thuộc tuýp người vừa đánh bóng vừa tấu hài. |
Khi sân chơi trở thành “vùng đệm” của áp lực
Điểm chung dễ nhận thấy ở những người chơi pickleball là họ không coi đây chỉ là một môn thể thao. Đó là một khoảng “đệm” giữa công việc và cuộc sống.
Sau một ngày làm việc, bước vào sân là lúc mọi suy nghĩ được tạm dừng. Những cú đánh, những pha di chuyển buộc người chơi phải tập trung vào hiện tại. Không còn chỗ cho deadline hay áp lực, chỉ còn lại nhịp thở, nhịp bước chân và cảm giác cơ thể đang vận động.
![]() |
| Nguyễn Văn Luân thích pickleball vì có thêm nhiều bạn, nhiều tiếng cười và quan trọng là tách khỏi công việc. |
Với anh Luân, pickleball đơn giản là: “Bộ môn thể thao giúp giải tỏa stress sau mỗi ngày làm việc”. Cảm giác “mệt nhưng vui” mà anh và nhiều người khác nhắc đến không chỉ là mệt về thể chất, mà còn là sự nhẹ nhõm về tinh thần. Sau mỗi buổi chơi, họ quay về với công việc trong trạng thái cân bằng hơn - không hẳn là hết áp lực, nhưng đủ để không bị cuốn đi.
Còn anh Phố, pickleball không làm thay đổi quá nhiều cuộc sống, nhưng lại giúp anh “giữ nhịp” tốt hơn. Nếu phải nghỉ chơi một thời gian, anh thừa nhận sẽ thấy “bứt rứt” như thiếu đi một phần quen thuộc trong tuần.
Quay lại sân - vì một điều rất nhỏ
Khi được hỏi điều gì khiến họ luôn quay lại sân, câu trả lời không quá lớn lao. Người thì vì muốn “nâng cao trình độ”. Người thì đơn giản là “thêm bạn thêm vui”. Người khác lại chỉ cần một cảm giác: được vận động, được cười, được là chính mình sau giờ làm.
Có lẽ, chính những điều nhỏ như vậy đã khiến pickleball lan nhanh trong cộng đồng người F. Không cần chuyên nghiệp, không cần hoàn hảo - chỉ cần một cây vợt, một khoảng sân và vài người bạn. Để sau mỗi buổi chơi, họ lại trở về - với công việc, với gia đình - mang theo một chút năng lượng mới.
Hà Minh




Ý kiến
()