Chúng ta

Lê Thành Đô: Hành trình từ kỹ sư xây dựng FPT trở thành Người sắt

Thứ bảy, 30/5/2026 | 11:00 GMT+7

Chiếc xe chở đoàn team building của Phần mềm FPT dừng chân ở trạm nghỉ trên đường lên Mộc Châu thì anh Lê Thành Đô - Quản lý dự án xây dựng, bất ngờ quay sang đồng nghiệp: “Hãy thả Đô với Nghĩa xuống đây, mọi người lên khách sạn trước, tụi em chạy bộ về”.

Điểm dừng khi ấy còn cách nơi nghỉ khoảng 12 km.

Trong lúc cả xe còn ngơ ngác, anh Đô đã hí hửng bước xuống cùng đồng nghiệp rồi bắt đầu chạy giữa tiết trời mát lạnh của cao nguyên. Với anh, đó đơn giản là một buổi chạy vui. Nhưng với nhiều người xung quanh, khoảnh khắc ấy lại nói rất nhiều về con người anh - một người luôn sống hết mình với thể thao, công việc và mọi trải nghiệm trong cuộc sống.

Ít ai nghĩ người đàn ông vừa hoàn thành full-distance Ironman lần đầu tiên tổ chức tại Việt Nam trong 13 tiếng 1 phút lại bắt đầu hành trình ấy từ những điều rất đời thường như vậy.

“Tôi là dân ngoại đạo của FPT”

Anh Đô không giống hình dung của nhiều người về một “Ironman”. Không quá cơ bắp. Không nói chuyện bằng thành tích. Không có vẻ gì của một vận động viên chuyên nghiệp.

-4333-1779961470.jpg

Anh Lê Thành Đô cùng 2 con trai. 

Anh nói chuyện hài hước, gần gũi và lúc nào cũng cười. Trong suốt buổi trò chuyện với phóng viên, anh nhiều lần tự nhận mình “race để vui”, “đi thi để săn hình đẹp”, thậm chí còn kể chuyện… xin kem chống nắng của vận động viên khác trên hành trình đua full Ironman.

Nhưng đằng sau vẻ nhẹ nhàng ấy là một hành trình bền bỉ kéo dài suốt nhiều năm.

Anh là kỹ sư xây dựng. Một “dân ngoại đạo” của FPT theo cách anh tự mô tả. Ngày đầu về FPT, anh làm ở FPT Land - mảng bất động sản của FPT thuở trước. Sau giai đoạn thị trường biến động, anh chuyển về nhà Phần mềm, gắn bó với bộ phận phát triển hạ tầng của đơn vị phía Nam từ năm 2012 đến nay.

Hài hước chia sẻ, “Chúng tôi là dân tiêu tiền của FPT”, anh cười phá lên. Công việc của anh là quản lý các dự án xây dựng - một nghề mà theo thống kê quốc tế nằm trong nhóm nghề áp lực nhất thế giới. Một dự án xây dựng có hàng chục nhà thầu, đối tác, hàng loạt vấn đề về kỹ thuật, tiến độ, tài chính, an toàn và chất lượng cần được điều phối cùng lúc. “Quản trị để có một sản phẩm trọn vẹn rất áp lực. Mà sản phẩm cuối cùng lại được tạo ra bởi công nhân ngoài công trường, không giống môi trường văn phòng của mình”, anh nói.

Nhiều năm làm nghề, anh trải qua đủ những giai đoạn căng thẳng của các dự án lớn nhỏ. Có công trình thay đổi thiết kế liên tục vì khủng hoảng kinh tế. Có dự án kéo dài qua nhiều đời giám đốc quản lý. Trong số đó, campus F-Town 1 tại TP HCM là công trình để lại nhiều dấu ấn nhất với anh.

Tòa nhà từng được thiết kế hoành tráng 11 tầng. Nhưng rồi biến động kinh tế, xã hội, dự án liên tục thay đổi quy mô để phù hợp bối cảnh: từ 11 tầng xuống 9, rồi 7, cuối cùng còn 5 tầng. F-Town 1 cuối cùng tuy không hoành tráng nhất. Nhưng với anh Đô, đó là một công trình đầy ký ức - nơi anh cùng đồng đội đi qua những giai đoạn rất khó khăn của FPT Land.

Có lẽ cũng vì áp lực công việc lớn mà anh tìm đến thể thao như một cách cân bằng lại cuộc sống.

“Bơi 4 tiếng úp mặt xuống nước rất buồn”

Ban đầu, thể thao với anh chỉ đơn giản là chạy bộ và tập cardio để giữ sức khỏe. Rồi anh nhìn thấy một đồng nghiệp - chơi bơi và đạp xe. “Thấy thú vị nên hỏi thử học bơi ở đâu”.

Chính lần “thử” ấy sau này mở ra cả một hành trình mới.

-4649-1779961470.jpg

Anh luôn tranh thủ thời gian luyện tập ngay khi đu lịch cùng đơn vị. 

Anh bắt đầu học bơi nghiêm túc với huấn luyện viên riêng. Rồi đi thi các giải bơi biển như Oceanman, SeaStar. Từ bơi 5 km, anh dần chạm tới những cự ly dài hơn. Có những lần anh “bơi 10 km, từ đất liền ra đảo Hòn Tre (Nha Trang) rồi bơi ngược vào”.

Trong lúc phóng viên còn “miệng chữ a mồm chữ o” vì thán phục thì anh Đô vẫn giữ vẻ bình thản, thân thiện như thể đó chỉ là một buổi tập bình thường. “Nhưng bơi 4 tiếng úp mặt xuống nước cũng buồn”, anh kể tiếp. “Thế là bắt đầu lấn sang ba môn phối hợp mà dân mạng hay gọi là Người sắt".

Ba môn phối hợp đến với anh không bằng những mục tiêu quá lớn lao. Mọi thứ diễn ra khá tự nhiên. Từ bơi sang đạp xe. Từ đạp xe sang chạy bộ. Từ cự ly Sprint 56.5 ở Phan Thiết tới IRONMAN 70.3 Đà Nẵng. Rồi cuối cùng là full Ironman vừa rồi.

Có một điều rất đặc biệt ở anh Đô: anh không “sắp xếp cuộc sống để chơi thể thao”, mà tìm cách đưa thể thao len vào mọi khoảng trống của cuộc sống.

Đi công tác, anh tranh thủ chạy bộ nơi mình đến. Đi du lịch, anh ưu tiên khách sạn có hồ bơi hoặc gần biển để có thể tập bơi. Lên Đà Lạt trời lạnh vẫn tìm chỗ xuống nước. “Tết chở gia đình đi khắp nơi thì lại có cơ hội chạy và bơi ở nhiều vùng miền”, anh kể.

Những tháng ngày “điên điên” dưới nắng

Ngay cả khi đã hoàn thành IRONMAN 70.3, khi nhắc tới full Ironman vẫn là thử thách khiến anh thấy… choáng. 3,8 km bơi - 180 km đạp xe - 42 km chạy bộ. 226 km liên tục trong giới hạn 17 tiếng.

-7315-1779961470.jpg
 

Đầu năm 2026, anh quyết định đăng ký full Ironman đầu tiên tổ chức tại Việt Nam. Nhưng vấn đề lớn nhất là thời gian chuẩn bị chỉ còn khoảng 5 tháng. “Đó là khoảng thời gian tương đối ngắn nếu chưa có nền tảng thật chuẩn”.

Anh phải thuê huấn luyện viên riêng cho ba môn phối hợp. Giáo án được thiết kế chặt chẽ từng ngày. Có giai đoạn anh tập hai buổi/ngày, cuối tuần tập “brick” - tức là thực hiện hai môn liên tục để cơ thể quen trạng thái chuyển đổi. Sáng chạy, chiều bơi. Sáng đạp xe, tối chạy bộ. Đặc biệt, để cơ thể thích nghi với thời tiết miền Trung, anh phải tập dưới nắng nóng. “Ngoài đường có mấy ông điên điên chạy giữa trưa là mấy ông Ironman đó”, anh nói nửa đùa nửa thật.

Những buổi tập ấy không hề dễ dàng. Có lần anh thử đúng bài thi thật: đạp 180 km dưới nắng rồi xuống chạy bộ ngay sau đó. “Mới chạy vài cây mà nhịp tim đã đẩy lên rất cao”, anh thật sự hoang mang, nghi ngờ khả năng bản thân. “Liệu mình có hoàn thành được không?”.

Nhưng rồi anh quyết định thay đổi cách tiếp cận. “Anh race để vui, để thưởng thức cuộc đua chứ không để cuộc đua thưởng thức mình”, anh cười.

Mr. Ironman vừa thi vừa “diễn”

6h34 sáng, anh Đô lao xuống biển Đà Nẵng cùng hơn 700 vận động viên tham gia full IRONMAN, bắt đầu hành trình 226 km gồm bơi, đạp xe và chạy bộ liên tục. Trái với sự căng thẳng thường thấy ở một cuộc đua khắc nghiệt, anh bước vào race với tâm thế khá thoải mái. Phần bơi 3,8 km diễn ra nhẹ nhàng hơn dự kiến nhờ nhiều năm bơi biển trước đó. Sang phần đạp xe 180 km, anh chủ động giữ tốc độ 30km/h để dành sức cho marathon phía sau.

Thử thách thực sự bắt đầu khi anh bước xuống khỏi xe đạp để chạy 42 km dưới cái nắng miền Trung gay gắt. “Nóng từ trên trời nóng xuống, dưới mặt đường nóng phả ngược lên”, anh nhớ lại. Những kilomet đầu tiên khá khó khăn, có lúc nhịp tim tăng cao khiến anh nghĩ mình có thể “gãy” giữa đường. Nhưng thay vì cố lao đi vì thành tích, anh quyết định chậm lại để cơ thể thích nghi.

-4794-1779961470.png

Anh Đô đã chuẩn bị 2 bộ đồ để thay khi chuyển tiếp các môn phối hợp vì lo mặc 1 bộ đồ bơi sẽ khó chịu, nhưng tất cả đều ổn với anh. 

Anh ghé các trạm tiếp nước, ăn chuối, dưa hấu, uống Coca Cola và liên tục tưới nước lên người để hạ nhiệt. Trong lúc nhiều vận động viên căng thẳng tập trung vào cuộc đua, anh vẫn đủ thoải mái để cười nói với cổ động viên và quan trọng là tạo dáng trước cameraman. Anh nói vui marathon là lúc “săn hình đẹp nhất”.

Càng về cuối, tinh thần anh càng tốt hơn. Khoảng 10 km cuối cùng, cảm giác chắc chắn sẽ về đích bắt đầu rõ ràng hơn bao giờ hết. Rồi ánh đèn finish line xuất hiện, tiếng nhạc vang lên giữa đêm Đà Nẵng và tiếng MC hét lớn: “You are an Ironman”.

Sau 13 tiếng 1 phút, anh cán đích với nụ cười và trạng thái “chuẩn xinh tươi” như anh mong muốn.

Với anh, điều lớn nhất sau cuộc đua không phải thể lực mà là sự thay đổi trong cách nhìn về giới hạn bản thân. “Trước đây anh nghĩ chắc mình không làm được. Nhưng khi hoàn thành rồi thì tự nhiên thấy nhiều giới hạn khác cũng nhỏ lại”, anh nói. Ironman mang lại cho anh sự tự tin rằng con người có thể vượt qua nhiều thứ hơn mình tưởng nếu đủ kiên trì và kỷ luật.

-8443-1779961470.jpg

Gia đình là điểm lặng của anh Đo khi dành nhiều thời gian luyện tập trước kỳ Ironman và không ở bên vợ cùng các con. 

Anh cũng xem hành trình thể thao của mình như một cách tạo ảnh hưởng cho các con. Hai cậu con trai lớn lên cùng hình ảnh người cha sáng sớm đạp xe, cuối tuần đi tập từ tinh mơ. Anh không ép con chơi thể thao cường độ cao, nhưng tin rằng việc mình làm sẽ có tác động lớn hơn lời nói.

Phía sau hành trình ấy là sự ủng hộ rất lớn của gia đình. “Không có sự ủng hộ của vợ thì rất khó”, anh cười khi nhắc tới “nhà tài trợ kim cương” của mình.

Ở tuổi nhiều người bắt đầu sống chậm lại, anh Đô vẫn miệt mài với những công trình xây dựng, những đường chạy và những giới hạn mới. Nhưng điều khiến người khác nhớ về anh có lẽ không chỉ là danh hiệu Ironman, mà còn là nguồn năng lượng tích cực anh mang theo trong mọi việc mình làm - giống như lần anh vui vẻ xuống xe giữa Mộc Châu chỉ để chạy bộ về khách sạn, đơn giản vì thấy vui.

Tác giả: Hà Minh | Thiết kế: Khôi Phm

Ý kiến

()