Và cũng từ đó, tôi nhận ra rằng, có những điều chỉ khi “đến tận nơi” ta mới thật sự hiểu hết ý nghĩa của việc cho đi.
Thật ra, đây không phải lần đầu tôi tham gia các hoạt động thiện nguyện. Là người trẻ, tôi vẫn thường tự đặt kỳ vọng rằng mỗi chương trình mình tham gia đều mang lại giá trị thực tế, chứ không chỉ dừng lại ở hình thức. Nhưng phải đến chuyến đi này, những suy nghĩ ấy mới trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
Khi xe dừng lại trước Trường Tiểu học Hồng Kim (Huế), một cảm giác rất lạ chợt ùa về. Khung cảnh quen thuộc của sân trường, tiếng nói cười rộn ràng khiến tôi như được quay lại tuổi thơ của chính mình. Tôi khựng lại vài giây. Phía trước, các em học sinh và thầy cô đã đứng chờ sẵn, với những gương mặt đầy háo hức. Bất giác, tôi thấy có chút ngại ngùng, như thể mình đã đến trễ hơn so với sự mong đợi của các em.
![]() |
| Tác giả Trần Thị Thúy Hằng, nhà Phần mềm FPT. |
Cơ sở vật chất của nhà trường nhìn chung đã được đầu tư khá đầy đủ, nhưng điều kiện và cuộc sống của các em nơi đây còn lắm vất vả, có thể nhìn thấy rõ qua bộ quần áo, qua chiếc cặp sách đã ố màu hay qua đôi dép đã mòn ở phần gót. Đặc biệt, trong ánh mắt, nếu tinh ý và đủ “chạm”, hẳn ai cũng nhận ra các em háo hức với món quà chúng tôi mang đến biết nhường nào.
Các em ngồi vây quanh, kể cho tôi nghe về việc sắp phải xa nhà học nội trú, về những ngày mưa, con đường đến trường lầy lội, lấm bùn. Rồi một câu hỏi bất ngờ vang lên: “Khi nào cô quay lại ạ?”. Tôi đã không biết trả lời thế nào.
Nó để lại trong tôi một khoảng lặng rất lâu. Bởi tôi hiểu rằng, với các em, đó không chỉ là một câu hỏi. Đó là sự mong chờ, là niềm tin, là hy vọng vào những lần gặp lại - dù có thể rất xa. Tôi cũng có câu trả lời cho những thắc mắc, vì sao phải cứ tặng tập vở, bút, thước, bánh kẹo… có nhiều cái khác để tặng giá trị hơn mà? Nhưng hãy đi, hãy đến tận nơi, tôi tin các bạn cũng sẽ có câu trả lời. Ở đây, các em cái gì cũng thiếu. Đến cả cây kẹp tóc tôi dùng, cũng là điều lạ lẫm và thích thú của những bé gái. Vì ở trên đây không có loại kẹp tóc này.
Chính những khoảnh khắc ấy khiến tôi nhận ra, việc trực tiếp đến nơi, tận mắt nhìn thấy điều kiện học tập của các em, chứng kiến sự bền bỉ và tận tụy của các thầy cô… đã giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về ý nghĩa của những đóng góp tưởng chừng rất nhỏ bé. Khi được trao đúng nơi, đúng lúc, chúng trở nên vô cùng ý nghĩa.
Trước đây, tôi từng nghĩ việc đóng góp “1 ngày lương” chỉ đơn giản là một khoản ủng hộ định kỳ. Một hành động đúng, nhưng đôi khi khá… trừu tượng. Thế nhưng, khi đứng giữa sân trường, tận tay trao từng phần quà và nhìn thấy nụ cười rạng rỡ của các em, tôi hiểu rằng: những gì mình và mọi người đóng góp đã thực sự chạm đến đúng nơi cần đến. Mọi thứ trở nên rõ ràng, chân thật.
Tôi nhận ra rằng điều quan trọng không phải là mình làm được bao nhiêu trong một lần, mà là mình có thể duy trì điều đó trong bao lâu. Sự tử tế, suy cho cùng, không nên chỉ là trách nhiệm của một tổ chức hay doanh nghiệp, mà cần trở thành ý thức và sự chủ động của mỗi cá nhân – những người sẵn sàng quan tâm hơn đến cộng đồng xung quanh.
Chuyến đi lần này không chỉ để lại trong tôi những kỷ niệm, mà còn mở ra một mong muốn rõ ràng hơn: tiếp tục đồng hành, và nếu có thể, rủ thêm nhiều người cùng tham gia. Để việc đóng góp “1 ngày lương” không chỉ dừng lại ở con số hay hình ảnh, mà được kể lại bằng những câu chuyện thật, những nụ cười thật - những điều mà ta có thể trực tiếp nhìn thấy và cảm nhận.
Và có lẽ, chỉ cần một lần đến tận nơi, mỗi chúng ta sẽ tự có cho mình câu trả lời.
Trần Thị Thúy Hằng | FPT Software

Ý kiến
()