Hồi 1: Vào lầu
Mở màn, trong tiếng nhạc du dương, đầm ấm. Đèn từ từ sáng lên.
Cảnh sân khấu:
- Giữa: tượng Bạch Mi, mặc áo quần lụa trắng, đứng trên bục.
- Bên phải sân khấu: Tú Bà ngồi trên ghế đan len bên lò sưởi, 5 gái làng chơi: 1 người đứng sau nhổ tóc bạc cho Tú Bà, 2 em nằm bắt chấy, 2 em bóp tay chân cho Tú Bà.
- Bên trái: Cửa ra vào phòng trong do 2 người mở đóng cửa.
- 4 người cầm đèn lồng đỏ ở 4 góc sân khấu.
Tiếng đọc thơ:
Cỏ non xanh rợn chân trời
Cành lê trắng điểm một vàibông hoa
Nao nao con gió thoảng qua
Nhịp cầu nho nhỏ cuối nhà nghiêng nghiêng.
Ngưng Bích lầu gái thuyền quyên
Chọn người quân tử lắm tiền ghé chơi
Chuyện đời để mặc chuyện đời
Trong lầu Bà Tú chữ chơi đứng đầu
Có người xa lạ chi đâu
Gia Bình cũng nức tiếng lầu tìm xuân.
FPT lớn muôn phần
Thì lầu của lão cũng dần phình ra
Cũng ISO, cũng quota
Cũng nhân viên trẻ tuyển ra tuyển vào.
2 khách làng chơi lần lượt cùng 2 gái làng chơi đi từ trong phòng ra, sửa sang quần áo, giày dép, bịn rịn chia tay. Khách làng chơi xuống sân khấu về phía khán giả. 2 gái làng chơi sà vào Tú Bà.
Tú Cụ đi vào sân khấu từ phía trái có Sở Khanh dìu, nhai trầu bỏm bẻm, nhổ toèn toẹt vào ống nhổ do Sở Khanh cầm, Tú Bà và các em đứng dậy cúi chào. Tú Cụ ngâm:
Ta đây vốn cũng chẳng nổi danh
Nhưng mà kinh nghiệm chất đầy mình
Một tay gây dựng lầu Ngưng Bích
Kể ra đâu có kém Gia Bình.
Kinh doanh gái đẹp, chả chuyện chơi
Thôi làm kỳ mục tư vấn thôi
Công việc hàng ngày Tú Bà quản
Con làm mẹ hưởng, thế mới hay.
(Dừng một lát, nhổ trầu nói tiếp):
Hôm qua ra chợ Cửa Đông
Nhặt được con bé vừa hồng vừa chuyên
Về nhà tên duyệt Thuý Kiều
Mười phần tài sắc, ai yêu thì xời.
Quay lại gọi:
- Này Kiều con, hãy mau vào đây.
Thuý Kiều lam lũ, khăn mỏ quạ e lệ đi vào đến giữa sân khấu. Tú Bà cùng đàn em đến bên Thuý Kiều tò mò quan sát, sờ nắn. Tú Bà ân cần kéo Kiều ra trước tượng Bạch Mi nói:
Con ơi hãy lậy tượng đây
Nghề này mình lấy ông này tiên sư.
Thuý Kiều sợ hãi nhìn quanh rồi cúi xuống lạy 3 cái, Tú Bà dạy rằng:
Con ơi nhớ lấy câu này
Chơi đêm là giặc chơi ngày là quan
Dễ nhất là tụi trẻ con
Vừa sung sướng lắm, vừa bòn nhiều "bo".
Lạy xong, Tú Bà đỡ Kiều dậy đưa đến bên Sở Khanh, nói với Sở Khanh:
- Này thằng kia, mày dẫn em nó vào trong xem thế nào.
Sở Khanh vâng dạ dẫn Kiều vào phòng. Tú Cụ rón rén đi sau nhìn trộm, vừa nhìn vừa ca thán:
- Trời, ối giời ơi, chết, chết...
Tú Cụ quay lại đi ra giữa sân khấu kêu lên:
- Chết, làm ăn thế này thì chết thôi. Quá nhiều lỗi, sai qui trình. (Quay lại Tú Bà) Con xem thế nào đạy dỗ thêm cho em nó với.
Thuý Kiều cùng Sở Khanh đi ra, Kiều bẽn lẽn, thẹn thùng. Sở Khanh vừa đi vừa lắc đầu đến bên Tú Cụ tiếp tục hầu nhổ trầu.
Tú Bà đến bên Kiều, nghiêm giọng dạy bảo:
Này con thuộc lấy làm lòng
Vành ngoài bẩy chữ, vành trong tám nghề
Chơi cho liễu chán hoa chê
Cho lăn lóc đá, cho mê mẩn đời
Cho anh Hai hết tiền thôi
Cho anh Ba khóc biết mùi ISO.
- Này, xem đây này.
Nhạc nổi lên, từ trong phòng, một đôi nam nữ ra múa lả lơi, kích động. Đến đoạn cao trào, tất cả cùng nhún nhảy theo. Múa xong, đôi nam nữ vào trở lại bên trong phòng. Kiều xúc động chạy đến bên Tú Bà và Tú Cụ nói:
Mẹ ơi con sướng lắm thay
Hôm nay mới biết đất dày trời cao
Ơn này biết nói làm sao
Con xin nỗ lực nâng cao tay nghề.
Sau đó quay ra khán giả đọc:
“Kiều tôi xin nỗ lực làm khách hàng hài lòng trên cơ sở hiểu biết sâu sắc và đáp ứng một cách tốt nhất nhu cầu của họ với lòng tận tuỵ và năng lực không ngừng được nâng cao”.
Tất cả nghiêm túc nhìn Kiều.
Đèn sân kháu tối dần trong tiếng đàn dân tộc. Chuyển cảnh.
Hồi 2: Chia tay
Sân khấu tối, chỉ còn ánh sáng đèn lồng. Tiếng đàn vẫn tiếp tục réo rắt.
Đèn sáng lên 1 chút chỉ lộ rõ Kiều 1 mình trên sân khấu đánh đàn.
Tiếng đọc thơ:
Thời gian thấm thoắt thoi đưa
Thuý Kiều hành lạc đã vừa 3 niên
Buồn trông cửa bể chiều hôm
Thuyền ai thấp thoáng cánh buồm xa xa
Buồn trông ngọn nước mới sa
Hoa trôi man mác biết là về đâu
Buồn trông nội cỏ dàu dàu
Chân mây mặt đất một màu xanh xanh
Buồn trông gió cuốn mặt duềnh
ầm ầm tiếng sóng kêu quanh ghế ngồi
Giao ban bốn phía là người
Lầu cổ phần hoá ai ngồi ai đi
Thôi thì mặc kệ thôi thì
Mở lầu nhỏ, cố kiếm gì nuôi thân.
Một con ngựa có người dẫn từ từ ra sân khấu. Đằng sau có tất cả diễn viên ra theo, đến bên Kiều. Kiều từ từ đứng dậy lưu luyến chia tay và lên ngựa. Mọi người sụt sùi đưa tiễn. Ngựa đi từ từ 1 tý và vào trong sân khấu trong bài hát tiễn biệt. Nhạc nhỏ dần, đèn tắt dâng. Hạ màn.
Hạ màn.
Ý kiến
()