Sau khi cưới nhau, tôi theo chồng sang Mỹ khi anh xã nhận nhiệm vụ tại FPT ở xứ cờ hoa. Ngày lên đường, điều khiến chúng tôi tiếc nuối nhất chính là không thể dành thời gian bên gia đình dịp Tết cổ truyền. Với chúng tôi, Tết không chỉ là một cột mốc chuyển giao năm mới, mà còn là ký ức của những ngày cả nhà cùng dọn dẹp nhà cửa, là cảm giác háo hức khi nghe tiếng cười rộn ràng trong bếp, là những buổi ngồi phụ mẹ gói bánh chưng, chuẩn bị từng món ăn đặc trưng của ngày đầu năm. Chính vì vậy, trước khi Tết đến, chúng tôi đã chuẩn bị tinh thần rằng Tết ở Mỹ sẽ nhiều trống trải.
![]() |
| Chị em nhà FPT xúng xính áo dài đón Tết. |
Chúng tôi tự an ủi nhau. Không có không khí rộn ràng ngoài phố, không có mùi hương nhang trầm quen thuộc, không có cảm giác sum vầy đông đủ như ở Việt Nam. Tết nơi xứ người, trong suy nghĩ ban đầu của chúng tôi, có lẽ sẽ chỉ là một ngày bình thường giữa lịch làm việc bận rộn.
Thế nhưng, mọi suy nghĩ ấy đã thay đổi sau khi đón Tết cùng đồng nghiệp FPT tại Michigan. Chúng tôi thực sự bất ngờ trước sự gắn kết và nhiệt tình của mọi người. Năm nay, có khoảng 60 người tham dự, bao gồm cả người thân CBNV như tôi.
Điều khiến chúng tôi xúc động nhất là đây không phải một buổi tiệc đơn thuần. Ngược lại, tất cả đều cùng nhau góp sức để tạo nên Tết.
Mỗi gia đình phụ trách một món ăn. Có người đảm nhận phần gói bánh chưng, có người chuẩn bị món xào, món nướng, có người lo trang trí, người tổ chức trò chơi, người chuẩn bị pháo hoa. Ai cũng có phần việc của mình, và ai cũng háo hức như đang chuẩn bị Tết tại chính ngôi nhà thân thuộc.
![]() |
| Khánh Linh cùng chồng là anh Hải Đăng (FPT Software) đón Tết đầu tiên ở Mỹ. |
Vừa chuẩn bị món ăn, mọi người vừa trang trí không gian Tết. Không khí lúc ấy ấm cúng và rộn ràng đến lạ. Tiếng nói cười xen lẫn tiếng trẻ con chạy nhảy, thậm chí cả tiếng khóc của các em bé nhỏ - tất cả tạo nên một bức tranh sống động, y như cảm giác về quê ăn Tết cùng gia đình ở Việt Nam.
Giữa tuyết trắng Michigan, chúng tôi mặc áo dài và nâng ly chúc Tết. Khi không gian đã được trang hoàng xong xuôi, đến lượt các chị em xúng xính trong tà áo dài chụp hình kỷ niệm. Giữa tiết trời lạnh giá của Michigan, bên ngoài tuyết phủ trắng xóa, bên trong lại là sắc đỏ, sắc vàng rực rỡ của câu đối, của đèn lồng, của những tà áo dài thướt tha.
Sau những bức hình lưu niệm là khoảnh khắc mọi người cùng nhau ngồi lại, thưởng thức các món ăn do chính tay mình chuẩn bị và nâng ly chúc mừng năm mới. Không còn khoảng cách đồng nghiệp, nhân viên hay người nhà. Tất cả cùng chia sẻ câu chuyện năm cũ, gửi gắm hy vọng cho năm mới.
![]() |
| Bữa tiệc ấm cúng do mọi người cùng nhau tạo nên. |
Kết thúc bữa tiệc là màn bắn pháo hoa, chơi game và nhận lì xì. Những phong bao đỏ được trao tay không chỉ mang ý nghĩa may mắn đầu năm, mà còn là sự quan tâm, gắn kết giữa những con người đang cùng sống và làm việc nơi đất khách.
Khoảnh khắc ấy, chúng tôi nhận ra đây không còn là tiệc công ty. Đó giống như một gia đình thật sự. Tết vẫn trọn vẹn khi chúng tôi cùng nhau tạo nên. Trước khi sang Mỹ, chúng tôi nghĩ Tết xa nhà sẽ chỉ là khoảng trống và nỗi nhớ. Nhưng sau buổi tất niên ấy, chúng tôi hiểu rằng Tết không chỉ nằm ở địa lý.
![]() |
| Tết cổ truyền của những đồng nghiệp FPT ở Michigan, Mỹ. |
Tết hiện diện trong tiếng cười, trong mùi bánh chưng đang sôi, trong những món ăn mọi người cùng nhau chuẩn bị. Tết nằm ở khoảnh khắc quây quần, ở cảm giác được chia sẻ và được thuộc về. Giữa mùa đông Michigan lạnh giá, chúng tôi đã có một cái Tết xa nhà nhưng vô cùng trọn vẹn, thậm chí còn hơn cả mong đợi. Bên ngoài là tuyết trắng xóa, nhưng bên trong là sự ấm áp lan tỏa từ đồng đội.
Và có lẽ, đó chính là điều ý nghĩa nhất mà chúng tôi nhận ra trong năm đầu tiên đón Tết nơi xứ người: Dù ở đâu, chỉ cần có những con người cùng chung tay tạo nên ký ức, Tết vẫn sẽ đủ đầy. Đây chắc chắn sẽ là một cái Tết xa nhà nhưng thật sự đáng nhớ, một mùa xuân bắt đầu bằng sự gắn kết, sẻ chia và cảm giác tìm thấy “gia đình”.
Phạm Lê Khánh Linh | FPT Mỹ




Ý kiến
()