Năm 2020, sau khi hoàn thành chương trình Thạc sĩ TESOL tại Úc, Trần Lê Ngọc Hà trở về Việt Nam với mong muốn mang những kiến thức và trải nghiệm từ môi trường giáo dục quốc tế vào công việc giảng dạy.
Biết đến Greenwich Vietnam đúng thời điểm ấy, cô giáo trẻ nhanh chóng bị thu hút bởi môi trường năng động, chuyên nghiệp, cởi mở và tôn trọng sự khác biệt. Hà nhớ mình gần như đưa ra quyết định gia nhập trường “tắp lự”, bắt đầu hành trình với suy nghĩ đơn giản: sẽ cố gắng làm thật tốt công việc giảng dạy.
Năm 2020, sau khi hoàn thành chương trình Thạc sĩ TESOL tại Úc, Trần Lê Ngọc Hà trở về Việt Nam với mong muốn mang những kiến thức và trải nghiệm từ môi trường giáo dục quốc tế vào công việc giảng dạy.
Biết đến Greenwich Vietnam đúng thời điểm ấy, cô giáo trẻ nhanh chóng bị thu hút bởi môi trường năng động, chuyên nghiệp, cởi mở và tôn trọng sự khác biệt. Hà nhớ mình gần như đưa ra quyết định gia nhập trường “tắp lự”, bắt đầu hành trình với suy nghĩ đơn giản: sẽ cố gắng làm thật tốt công việc giảng dạy.
Hành trình của Ngọc Hà bắt đầu tại Greenwich Vietnam cơ sở Đà Nẵng. Sau khoảng một năm rưỡi, chị chuyển vào TP HCM và tiếp tục đồng hành cùng trường tại cơ sở mới.
Với Hà, Đà Nẵng và TP HCM đều là “nhà”, chỉ thuộc về hai giai đoạn khác nhau. Nếu Đà Nẵng là nơi cô bắt đầu sự nghiệp giảng dạy chuyên nghiệp, học cách đứng lớp và thấu hiểu sinh viên, thì TP HCM là chặng đường giúp chị trưởng thành hơn, thử sức với nhiều hoạt động và dần tìm thấy màu sắc riêng trong nghề.
Hành trình của Ngọc Hà bắt đầu tại Greenwich Vietnam cơ sở Đà Nẵng. Sau khoảng một năm rưỡi, chị chuyển vào TP HCM và tiếp tục đồng hành cùng trường tại cơ sở mới.
Với Hà, Đà Nẵng và TP HCM đều là “nhà”, chỉ thuộc về hai giai đoạn khác nhau. Nếu Đà Nẵng là nơi cô bắt đầu sự nghiệp giảng dạy chuyên nghiệp, học cách đứng lớp và thấu hiểu sinh viên, thì TP HCM là chặng đường giúp chị trưởng thành hơn, thử sức với nhiều hoạt động và dần tìm thấy màu sắc riêng trong nghề.
Điều khiến Ngọc Hà yêu công việc tại “Làng giáo” là mỗi buổi lên lớp đều mang một trải nghiệm khác biệt. Có lớp sôi nổi, vừa đặt câu hỏi, sinh viên đã tranh nhau trả lời. Có lớp trầm hơn, cô phải từ từ “khều” từng thành viên tham gia.
Cũng có những buổi học tràn ngập tiếng cười, nhưng đôi khi cô và sinh viên lại ngồi cùng nhau để chia sẻ nghiêm túc về việc học, áp lực và những khó khăn trong cuộc sống. Chính cá tính của mỗi tập thể đã tạo nên màu sắc riêng cho từng lớp.
Điều khiến Ngọc Hà yêu công việc tại “Làng giáo” là mỗi buổi lên lớp đều mang một trải nghiệm khác biệt. Có lớp sôi nổi, vừa đặt câu hỏi, sinh viên đã tranh nhau trả lời. Có lớp trầm hơn, cô phải từ từ “khều” từng thành viên tham gia.
Cũng có những buổi học tràn ngập tiếng cười, nhưng đôi khi cô và sinh viên lại ngồi cùng nhau để chia sẻ nghiêm túc về việc học, áp lực và những khó khăn trong cuộc sống. Chính cá tính của mỗi tập thể đã tạo nên màu sắc riêng cho từng lớp.
Ngọc Hà không thích những lớp học chỉ có giảng viên nói và sinh viên ngồi nghe. Theo cô giáo, học ngôn ngữ phải được nói, được thử, được sai và được tương tác.
Bởi vậy, các buổi học thường có nhiều hoạt động nhóm, thảo luận, trò chơi, tranh luận và tình huống gần với cuộc sống thực tế. Sinh viên đôi khi nói vui rằng lớp cô Hà “hơi ồn”, nhưng đó lại là âm thanh nữ giảng viên yêu thích. Khi lớp học có tiếng cười, tiếng trao đổi và sinh viên không còn quá sợ mắc lỗi, cô biết các bạn đang thực sự sử dụng ngôn ngữ.
Ngọc Hà không thích những lớp học chỉ có giảng viên nói và sinh viên ngồi nghe. Theo cô giáo, học ngôn ngữ phải được nói, được thử, được sai và được tương tác.
Bởi vậy, các buổi học thường có nhiều hoạt động nhóm, thảo luận, trò chơi, tranh luận và tình huống gần với cuộc sống thực tế. Sinh viên đôi khi nói vui rằng lớp cô Hà “hơi ồn”, nhưng đó lại là âm thanh nữ giảng viên yêu thích. Khi lớp học có tiếng cười, tiếng trao đổi và sinh viên không còn quá sợ mắc lỗi, cô biết các bạn đang thực sự sử dụng ngôn ngữ.
Sau nhiều năm đứng lớp, Hà nhận ra giáo viên không phải lúc nào cũng là người biết nhiều nhất trong căn phòng. Có những buổi thảo luận, sinh viên đưa ra góc nhìn hoàn toàn khác với những điều cô từng hình dung, khiến chính cô phải dừng lại suy nghĩ.
Hà đặc biệt trân trọng những khoảnh khắc sinh viên dám phản biện với giảng viên bằng lập luận có cơ sở. Đó là dấu hiệu cho thấy các bạn không chỉ ghi nhớ điều cô nói mà đang thực sự tư duy. Nhiều ngày, Hà bước vào lớp để dạy tiếng Anh nhưng lại bước ra với một cách nhìn mới về công nghệ, xã hội hay cuộc sống từ chính sinh viên.
Sau nhiều năm đứng lớp, Hà nhận ra giáo viên không phải lúc nào cũng là người biết nhiều nhất trong căn phòng. Có những buổi thảo luận, sinh viên đưa ra góc nhìn hoàn toàn khác với những điều cô từng hình dung, khiến chính cô phải dừng lại suy nghĩ.
Hà đặc biệt trân trọng những khoảnh khắc sinh viên dám phản biện với giảng viên bằng lập luận có cơ sở. Đó là dấu hiệu cho thấy các bạn không chỉ ghi nhớ điều cô nói mà đang thực sự tư duy. Nhiều ngày, Hà bước vào lớp để dạy tiếng Anh nhưng lại bước ra với một cách nhìn mới về công nghệ, xã hội hay cuộc sống từ chính sinh viên.
Với những sinh viên còn rụt rè, ngại nói hoặc viết, điều đầu tiên Ngọc Hà thường nhắn nhủ là: “Em không cần phải giỏi ngay. Em chỉ cần đừng sợ sai”.
Thay vì yêu cầu sinh viên lập tức đứng trước cả lớp trình bày một bài dài, cô giáo Hà bắt đầu bằng những bước nhỏ, như trò chuyện với người ngồi cạnh, trả lời một câu ngắn hoặc tham gia thảo luận trong nhóm nhỏ. Khi chữa bài, Hà cũng giúp các bạn hiểu rằng một bài viết có nhiều lỗi không đồng nghĩa với việc người viết không có năng lực, mà chỉ cho thấy những điểm cần tiếp tục cải thiện.
Với những sinh viên còn rụt rè, ngại nói hoặc viết, điều đầu tiên Ngọc Hà thường nhắn nhủ là: “Em không cần phải giỏi ngay. Em chỉ cần đừng sợ sai”.
Thay vì yêu cầu sinh viên lập tức đứng trước cả lớp trình bày một bài dài, cô giáo Hà bắt đầu bằng những bước nhỏ, như trò chuyện với người ngồi cạnh, trả lời một câu ngắn hoặc tham gia thảo luận trong nhóm nhỏ. Khi chữa bài, Hà cũng giúp các bạn hiểu rằng một bài viết có nhiều lỗi không đồng nghĩa với việc người viết không có năng lực, mà chỉ cho thấy những điểm cần tiếp tục cải thiện.
Ngọc Hà chia sẻ, chị thường ghi nhận sự tiến bộ của sinh viên bằng những câu nói rất cụ thể: “Hôm nay cô thấy em chủ động nói hơn tuần trước”, hay “Đoạn này ý của em rất tốt, chỉ cần chỉnh lại cách diễn đạt”.
Bởi, đôi khi một lời động viên đúng lúc cũng đủ để sinh viên nhận ra mình đang tiến bộ. Hà không kỳ vọng các bạn có thể nói tiếng Anh xuất sắc chỉ sau một thời gian ngắn. Điều cô mong muốn là mỗi tuần, sinh viên sẽ bớt sợ ngoại ngữ đi một chút và tự tin bước thêm một bước trên hành trình của mình.
Ngọc Hà chia sẻ, chị thường ghi nhận sự tiến bộ của sinh viên bằng những câu nói rất cụ thể: “Hôm nay cô thấy em chủ động nói hơn tuần trước”, hay “Đoạn này ý của em rất tốt, chỉ cần chỉnh lại cách diễn đạt”.
Bởi, đôi khi một lời động viên đúng lúc cũng đủ để sinh viên nhận ra mình đang tiến bộ. Hà không kỳ vọng các bạn có thể nói tiếng Anh xuất sắc chỉ sau một thời gian ngắn. Điều cô mong muốn là mỗi tuần, sinh viên sẽ bớt sợ ngoại ngữ đi một chút và tự tin bước thêm một bước trên hành trình của mình.
Trong nhiều thế hệ sinh viên, Hà nhớ nhất một nữ sinh từng rất sợ tiếng Anh. Bạn lo phát âm sai, dùng sai ngữ pháp và dù biết câu trả lời vẫn không dám giơ tay. Vấn đề lớn nhất không nằm ở khả năng, mà ở niềm tin bạn tự đặt ra rằng mình không có năng khiếu ngoại ngữ.
Hai cô trò cùng chia nhỏ mục tiêu, cải thiện từng dạng bài, từng kỹ năng và xem lại nguyên nhân sau mỗi lần làm chưa tốt. Sau quá trình kiên trì, nữ sinh đạt kết quả cao trong kỳ thi ngoại ngữ. Tuy nhiên, điều khiến Hà xúc động nhất không phải con số trên chứng chỉ, mà là lời chia sẻ: “Cô ơi, bây giờ em không còn sợ tiếng Anh nữa”.
Trong nhiều thế hệ sinh viên, Hà nhớ nhất một nữ sinh từng rất sợ tiếng Anh. Bạn lo phát âm sai, dùng sai ngữ pháp và dù biết câu trả lời vẫn không dám giơ tay. Vấn đề lớn nhất không nằm ở khả năng, mà ở niềm tin bạn tự đặt ra rằng mình không có năng khiếu ngoại ngữ.
Hai cô trò cùng chia nhỏ mục tiêu, cải thiện từng dạng bài, từng kỹ năng và xem lại nguyên nhân sau mỗi lần làm chưa tốt. Sau quá trình kiên trì, nữ sinh đạt kết quả cao trong kỳ thi ngoại ngữ. Tuy nhiên, điều khiến Hà xúc động nhất không phải con số trên chứng chỉ, mà là lời chia sẻ: “Cô ơi, bây giờ em không còn sợ tiếng Anh nữa”.
Cô Hà vẫn giữ nhiều món quà nhỏ của sinh viên, như viên kẹo đặt trên bàn trước giờ học, tờ giấy ghi lời nhắn, tấm thiệp hay lá thư viết vào cuối kỳ.
Trong những lá thư ấy, có sinh viên kể rằng ban đầu rất sợ môn tiếng Anh và sợ đi học, nhưng dần cảm thấy lớp học là nơi mình có thể thoải mái và dám thử nhiều hơn. Những lúc công việc nhiều hoặc bản thân tự hỏi điều mình đang làm có tạo ra giá trị hay không, Hà lại nhìn những món quà nhỏ ấy và tự nhắc rằng mình vẫn đang đi đúng đường.
Cô Hà vẫn giữ nhiều món quà nhỏ của sinh viên, như viên kẹo đặt trên bàn trước giờ học, tờ giấy ghi lời nhắn, tấm thiệp hay lá thư viết vào cuối kỳ.
Trong những lá thư ấy, có sinh viên kể rằng ban đầu rất sợ môn tiếng Anh và sợ đi học, nhưng dần cảm thấy lớp học là nơi mình có thể thoải mái và dám thử nhiều hơn. Những lúc công việc nhiều hoặc bản thân tự hỏi điều mình đang làm có tạo ra giá trị hay không, Hà lại nhìn những món quà nhỏ ấy và tự nhắc rằng mình vẫn đang đi đúng đường.
Sau 6 năm, Greenwich không còn đơn thuần là một nơi làm việc. Đó là nơi Hà được dạy, được học, được trưởng thành và đồng hành cùng nhiều thế hệ sinh viên. Với cô, dòng chữ “Proud to be Greenwich” không chỉ là một câu khẩu hiệu, mà là cách bày tỏ lòng trân trọng đối với nơi đã trở thành một phần thanh xuân và cho cô cảm giác được yêu thương, được thuộc về.
Sau 6 năm, Greenwich không còn đơn thuần là một nơi làm việc. Đó là nơi Hà được dạy, được học, được trưởng thành và đồng hành cùng nhiều thế hệ sinh viên. Với cô, dòng chữ “Proud to be Greenwich” không chỉ là một câu khẩu hiệu, mà là cách bày tỏ lòng trân trọng đối với nơi đã trở thành một phần thanh xuân và cho cô cảm giác được yêu thương, được thuộc về.
Kim Loan
Ý kiến
()