Cuộc 'kiểm tra sức khỏe' giữa rừng già - Phóng viên Nguyễn Đông
Giữa tháng 12 năm 2025, khi cái lạnh bắt đầu bủa vây vùng cao miền Trung, tôi cùng chị Nguyễn Xuân Tú - Giám đốc điều hành Quỹ Hy vọng; anh Lương Tân Hương - Trưởng Ban Đời sống VnExpress và một số thành viên của quỹ lên xã Trà Linh.
Đây là một trong những điểm xa nhất của Đà Nẵng sau sáp nhập, nơi mà bình thường chỉ mất 5 tiếng chạy xe đèo, nhưng hôm đó, chúng tôi phải mất gần 9 tiếng "bò" qua những cung đường sạt lở.
![]() |
| Bức ảnh anh Nguyễn Đông chụp thành viên quỹ trên đường đến điểm trường ở xã Trà Linh. |
Những đợt mưa lớn kéo dài khiến đất đá vùng núi Quảng Nam cũ trở nên lỏng lẻo, "no nước". Có lúc, hai chiếc xe trong đoàn lạc nhau giữa lưng chừng núi vì sóng điện thoại mất hẳn. Bốn bề là rừng già, gió rít qua từng khe cửa, bùn đất nhão nhoẹt dưới chân. Giữa không gian u tịch ấy, chúng tôi chỉ còn biết nhìn nhau, kiên nhẫn chờ đợi một sự giúp đỡ tình cờ từ chiếc xe tải của người địa phương để thoát khỏi vũng lầy.
Khó khăn thực sự bắt đầu vào sáng hôm sau khi đoàn cuốc bộ vào điểm trường nằm sâu trong rừng già. Những phút đầu, mấy "người thành phố" chúng tôi còn háo hức ngắm hoa dại ven lối, nhưng niềm vui nhanh chóng nhường chỗ cho sự mệt nhọc. Đôi giày sạch sẽ nhuộm màu đất đỏ, bùn ngập đến đầu gối. Có những đoạn đường vừa sạt xuống, chúng tôi phải bám vào vách núi, nín thở đi qua lối hẹp chỉ vừa một bàn chân.
![]() |
| Anh Nguyễn Đông (mũ xanh lá) cùng các thành viên Quỹ Hy vọng, phóng viên VnExpress cùng thành viên quỹ trên đường đến điểm trường ở xã Trà Linh. |
Sau hơn hai giờ băng rừng lội suối, ngôi trường hiện ra giữa sườn đồi đơn sơ đến nhói lòng: lớp học cũ kỹ, bếp ăn tạm bợ, khu vệ sinh che chắn bằng vách gỗ mỏng manh. Tại đây, từng mét vuông đất, từng hướng gió đều được các thành viên trong đoàn khảo sát tỉ mỉ.
Chúng tôi gọi hành trình này là cuộc "kiểm tra sức khỏe" đặc biệt của những người ở ngưỡng tuổi U40, U50. Nhưng hơn cả sức bền thể chất, đó là bài kiểm tra về sự tận tâm. Bởi mỗi ngôi trường được xây nên sau này đều kết tinh từ lòng tin của hàng nghìn mạnh thường quân, và chúng tôi phải bảo đảm rằng, sự sẻ chia ấy được đặt đúng nơi cần nhất.
Sự kết nối từ mùi bùn đất lũ - Phóng viên Đức Hùng
Tháng 10 năm 205, sau trận lũ lớn do bão Bualoi, tôi trở lại Trường Mầm non Tân Hương ở xã Nghĩa Hành, trước đây thuộc huyện Tân Kỳ (Nghệ An) để trao hỗ trợ sau trận lũ lớn do bão Bualoi gây ra.
Bước qua cổng trường mầm non Tân Hương, khung cảnh hiện ra khiến một người đàn ông vốn chai sạn như tôi cũng phải chạnh lòng. Sân trường loang lổ bùn khô, đồ chơi của trẻ nhỏ vương vãi khắp nơi cùng rác rưởi, lá cây sau dòng nước dữ.
Trước chuyến đi này, tôi là người gửi đi những hình ảnh thiệt hại đầu tiên với hy vọng tìm nguồn hỗ trợ. Vì thế, khi cô Hiệu trưởng Cao Thị Mai nhận ra người đứng trước mặt mình chính là người kết nối "nguồn sống" cho trường, cô sững lại. Giữa sân trường còn nồng mùi bùn đất, ánh mắt cô đỏ hoe, nước mắt chực trào.
![]() |
| Phóng viên Đức Hùng trong một chuyến tác nghiệp sau mưa, lũ, năm 2025. |
Giây phút đó, tôi nhận ra vai trò của mình đã vượt ra khỏi khuôn khổ của một người đưa tin. Phóng viên không chỉ ghi chép câu chuyện, mà còn phải là người tháo gỡ những nút thắt, tạo ra những kết nối để cuộc sống của những người trong cuộc được thay đổi thực sự.
Chuyến đi ấy còn để lại một kỷ niệm khiến tôi nhớ mãi. Tôi tình cờ gặp một bé gái vùng cao có gương mặt, ánh mắt và cả vẻ rụt rè giống hệt con gái mình ở nhà. Đặt bức ảnh bé vùng cao cạnh ảnh con gái ở thành phố, tôi giật mình vì sự tương đồng kỳ lạ. Dù lớn lên trong hai hoàn cảnh trái ngược, nhưng nụ cười của các em đều trong veo như nhau. Đó chính là động lực lớn nhất của Quỹ Hy vọng: San sẻ bớt những thiếu thốn, để mọi đứa trẻ dù ở thành thị hay rẻo cao đều được lớn lên với nụ cười hồn nhiên nhất.
7 ngày cắm bản và mang theo giấc mơ 'gieo chữ trên đá' - Phóng viên Thanh Nga
Hành trình năm 2023 tại Điện Biên Đông, tỉnh Điện Biên là chuyến đi thay đổi hoàn toàn thế giới quan của tôi. 7 ngày "cắm bản", tôi cùng các cô giáo dậy từ 5h sáng, lùng sục từng điểm trường xập xệ nhất tại địa phương.
Đó là những nơi "ba không": không sóng điện thoại, không điện lưới, không đường nhựa. Có những đứa trẻ mới 4-5 tuổi đã lầm lũi đi bộ hai tiếng đồng hồ xuyên qua sương mù để đến lớp với đôi chân trần lấm lem. Hình ảnh những em nhỏ ngồi học trong những căn phòng tạm bợ, gió lùa tứ phía trong mùa đông vùng cực Bắc khiến tôi không khỏi ám ảnh.
![]() |
| Thanh Nga trong chuyến khánh thành nhà tắm ở một điểm trường tại Bắc Kạn. |
Chúng tôi đi để khảo sát xây nhà bán trú, xây nhà vệ sinh, xây thư viện. Trước đây, tôi chưa từng nghĩ mình sẽ đảm đương một trọng trách lớn lao đến thế. Nhưng khi tận mắt chứng kiến tinh thần bám bản của các cô giáo và khát vọng học chữ của các em, tôi hiểu rằng mỗi bài viết mình gửi về không chỉ là thông tin, mà là một lời hiệu triệu, là một tia sáng học đường đang được thắp lên.
Mỗi ngôi trường mới được dựng lên từ dự án "Ánh sáng học đường" chính là một lời hứa của Quỹ Hy vọng. Chúng tôi vẫn sẽ tiếp tục lên đường, vượt qua những con đường sạt lở, trèo đèo lội suối, bởi chúng tôi biết ở muôn nẻo vùng cao ấy, hy vọng vẫn đang chờ được gieo mầm.
Sơn Trà




Ý kiến
()