Chúng ta

Hình như mày không yêu tao?

Thứ ba, 6/3/2007 | 15:22 GMT+7



“Tao không yêu mày”

Mày có biết khi nghe mày nói câu này tao có cảm giác thế nào không? Phải một lúc sau đó tao mới nhận thấy rằng hình như vừa rồi mình chẳng nghĩ gì cả. Không biết như thế có phải cái cảm giác mà người ta gọi là trống rỗng? Lần đầu tiên tao có một cái cảm giác kì lạ đến vậy.


Tao đã cảm thấy chuyện này rồi sẽ xảy ra. Hình như mày không yêu tao? Đã nhiều lần tao tự hỏi và cảm thấy như vậy. Nhưng tao cứ hi vọng rồi tự cho rằng mình quá lo nghĩ vậy thôi. Mày chắc là còn nhớ chuyện hôm Valentin chứ? Tối hôm 13, mặc dù trước khi đi ngủ tao đã chuẩn bị sẵn mọi thứ, hoa hồng, sôcôla... tao vẫn hồi hộp và không sao ngủ được. Tao đặt đồng hồ báo thức vào 5 giờ sáng thấy hình như hơi thừa. Cố làm mọi thứ thật nhẹ nhàng để tránh mọi người thức giấc khi mở cửa dắt xe đi ra. Trời mưa phùn và hơi lạnh nhưng tao lại thấy như thế mới thú vị. Dừng xe trước nhà mày đến hơn 50m, tắt máy rồi dắt xe vào. Cẩn thận viết dòng chữ “I love you” trước cửa, đặt sôcôla và hoa lên trên, rồi lẳng lặng đi về. Tao đã làm một việc lãng mạn nhất có thể nghĩ ra để tạo cho mày một sự thú vị bất ngờ trong ngày đặc biệt đó. Cố gắng ngủ lại, vẫn không ăn thua. Đợi đến 9h gọi điện thoại đến. “Nó vẫn đang ngủ cháu ạ”. 9h30, “Đợi cô gọi nó dậy cháu nhé”. “Alô. Gì thế?”. “Xuống dưới nhà và mở cửa ra đi. Tao đang đợi mày ở dưới này”. 9h40, “Tao ngó thử xuống rồi, có thấy ai đâu”. Thế đấy! Tao đã mơ hồ cảm nhận một điều bất ổn. Mày lại nói rằng mày chẳng nhận được gì cả, chẳng thấy chữ gì và rằng có thể trẻ con nó lấy đi mất rồi, có lẽ là mưa trôi mất. Nhưng tao biết là không phải vậy. Anh mày hôm đó nhìn tao cười lạ lắm. Kể cả mày và mẹ mày cũng có vẻ gì đó khác với mọi hôm. Vả lại tao đã tìm hiểu kĩ rồi, gần nhà mày đâu có đứa nào trẻ con đến nỗi không hiểu được chuyện này. Tao tiếc là hôm trước không kiếm ra hộp sơn xịt nào, nếu không thì mày chẳng thể chối là không thấy gì. Tuy thái độ vui vẻ của mày phần nào làm tao bớt lo lắng nhưng lần đầu tiên tao mơ hồ cảm thấy là hình như mày không yêu tao.


Càng ngày tao lại càng nhận thấy cái nguy cơ này là thật sự chứ không phải là mơ hồ gì nữa. Từ những lần tặng hoa sau đó cũng mất tăm mất tích chẳng để lại dấu vết gì. Mà cái kiểu tặng hoa của tao thì chắc là chẳng giống ai: Hai bông hoa hồng, một trắng một đỏ, gói chung. Người ta bảo những người yêu nhau vẫn thường tặng hoa như vậy. Tao đã đọc được cách tặng hoa đó ở một tờ báo thì phải. Chắc rằng mày cũng thừa hiểu chúng có nghĩa gì vì thế mà mày chẳng bao giờ hỏi tại sao cũng tránh nói chuyện gì liên quan đến mấy bông hoa đó. Không hiểu sao tao vẫn có hi vọng rằng mày sẽ để khô rồi cất chúng. Rồi cả cái lần bộ “Cuốn theo chiều gió” tặng mày nữa. Tao đã dành cả buổi tối để viết câu “I love you” lên tất cả các trang. Nhưng rồi nó cũng chìm nghỉm. Nhưng mà tao vẫn hi vọng. Mày vẫn bảo tao “Hi vọng nhiều thì thất vọng nhiều. Vì thế tốt nhất là chẳng nên hi vọng”. Chẳng lẽ lại thế sao! Con người ta luôn cần phải hi vọng để mà sống chứ. Ngay kể cả khi chẳng còn gì để mà hi vọng thì vẫn có thể hi vọng vào ông trời cơ mà. Vả lại, hình như con gái vẫn thường có cái kiểu làm khổ bọn con trai như vậy.


Suốt hai hôm đầu tuần vừa rồi tao đã suy nghĩ rất nhiều. Tao chẳng thể không suy nghĩ sau cuộc nói chuyện điện thoại tối chủ nhật và cả trưa ngày thứ hai nữa. Tao cảm nhận thấy cái nguy cơ ấy đang đến gần trong cái cách nói chuyện của mày. Hờ hững, lãnh đạm! Từ lâu rồi tao đã sợ đến một lúc nào đó mày sẽ ghét tao. Đã có đôi lần tao hỏi và mày đã làm tao yên tâm rằng "bạn bè cùng học, lại còn quen biết nhau có đến hơn 20 năm, trước nay vẫn vui vẻ thì dù sau này không được vui vẻ nữa chắc cũng chẳng thể ghét nhau". Nhưng mà ghét có lẽ còn không sợ bằng cái kiểu nói chuyện vô cảm như vậy. Đôi khi tao thấy nếu mày nói ra sự thật có lẽ còn dễ chịu hơn.


Tối qua tao chẳng ngủ được gì cả. Thỉnh thoảng lại dậy, ngồi theo tư thế luyện nội công để quên hết mọi chuyện. Mọi khi nó hiệu quả thế mà hôm qua lại chẳng tác dụng gì. Gần như cả buổi tối tim tao lúc nào cũng đập đến 90 lần/ phút. Lúc sáng, trước khi đi làm, chẳng dám nhìn vào mình trong gương nữa. Sợ nhìn thấy mình trong gương thì sẽ rụng tim mất. Cả sáng hôm nay chẳng thể làm được một việc gì ra hồn cả. Đầu óc cứ nghĩ ngợi lung tung. Đến bây giờ tao mới phần nào hiểu tại sao lại có nhiều người tìm đến cái chết khi thất vọng trong chuyện tình cảm. Nhưng may mà tao đã có sự chuẩn bị trước. Những lúc rỗi rãi tao đôi khi tao vẫn nghĩ xem là nếu chẳng may bị ung thư hay Sida thì sẽ phải làm sao. Chẳng may què cụt thì sẽ làm gì để sống. Và tất nhiên là cả chuyện mình sẽ làm gì khi thất tình. Tao đã tự hứa với mình, dù có gặp phải bất cứ chuyện gì thì cũng không bao giờ tự huỷ hoại mình. Làm sao con người ta lại có thể chết dễ dàng đến như thế chứ. Ngoài tình yêu ra thì còn có nhiều thứ khác để đáng mà sống vì nó lắm. Nếu bây giờ chẳng may tao có làm sao, thì chắc nhiều người phải buồn, phải lo lắng lắm. Vì thế làm sao mà có thể chết được. Vả lại mình sống chắc cũng chẳng đến nỗi vô tích sự!


Bọn chúng nó vẫn bảo tao nên thay đổi cách xưng hô với mày. Chúng nó bảo nếu ban đầu thấy khó quá thì cứ dần dần. Đầu tiên có thể là nói trống không, sau đó thì theo kiểu xưng tên. Dần dần bớt ngại thì sẽ tự chuyển sang anh em được thôi. Thế nhưng tao vẫn thấy khó quá. Chẳng gì thì tao với mày cũng đã quen kiểu xưng hô như thế này từ hơn 20 năm nay rồi. Mà tao chỉ thấy khó với mỗi mày thôi hay sao ý! Bọn con gái lớp mình ngày xưa tao vẫn nói chuyện theo kiểu mày tao suốt thế mà bây giờ cũng “mình” với “bạn” hết cả rồi. Thỉnh thoảng quen miệng gọi “mày” xưng “tao” tự nhiên lại thấy chướng. Tao cũng thấy nó còn là do tính cách của mày nữa.Cứ mở mồm ra là đã thấy mày tao ngay rồi. Nhưng thật sự là tao cũng thích cái kiểu xưng hô thế này, nó chứng tỏ hai người là bạn bè thân của nhau. Mà người ta vẫn bảo tình yêu trên cơ sở tình bạn mới bền vững. Đôi lúc ngồi một mình cứ nghĩ, khi thành vợ chồng, sống với nhau đến 60 tuổi, rồi đến cả lúc già lụ khụ đi nữa nếu vẫn cứ gọi nhau như thế này thì hẳn là thú vị lắm. Chỉ có điều không hiểu con cái sẽ nghĩ gì khi bố mẹ chúng cứ “tao mày” như vậy. Như thế kể cũng buồn cười. Tao cứ nghĩ không biết có phải vì cứ gọi nhau tao mày như thế này mãi mà mày cảm thấy không thể đi xa hơn tình bạn được nữa không. Mày tuy nói là chẳng phải nhưng tao cảm thấy đây thật sự là một lí do vô hình khiến chúng ta thân hơn nhưng lại không thể tiến thêm được nữa. Tuy vẫn còn hồ nghi nhưng bây giờ tao đã thực sự cảm thấy hối hận là không nghe lời bạn bè. Nhiều khi tao cứ tự hỏi "Không biết những lần đi chơi cùng nhau tao cứ đánh liều mà nắm lấy tay mày thì sự thể có tốt hơn không?"


Mày bảo tao là “Rồi mày sẽ còn gặp phải nhiều chuyện khác. Rồi mày sẽ thấy chuyện này so với những khó khăn mà mày sẽ gặp phải sau này chẳng là gì cả”. ờ thì mày nói thế vì có thể mày chưa thực sự coi trọng. Đối với mày bây giờ chuyện tình cảm còn kém quan trọng hơn nhiều chuyện khác. Khoảng 5 hay 10 năm nữa tao cũng có thể sẽ nghĩ như vậy. Nhưng còn có thể hơn là sau 20 hay 30 năm nữa, khi tao với mày đã vào cái độ tuổi chín chắn nhất, tao sẽ lại thấy hối tiếc vì đã để tuột mất cơ hội của ngày xưa. Mày có như thế không? Chắc là còn “tuỳ” hay là “không biết được”. Tao thì tao chẳng muốn sau này mình phải hối tiếc điều gì cả. “Mối tình đầu là mối tình đẹp nhất nhưng mối tình cuối mới là mỗi tình bất diệt”. Người ta bảo là mối tình đầu nó đẹp là tại bởi vì nó không thành. Nhưng tao thì lại cho rằng nó đẹp là bởi lần đầu yêu, người ta đến với nhau chỉ có một lí do là vì yêu. Yêu chẳng cần đắn đo, tính toán. Đã từ lâu rồi khi đọc câu này tao vẫn muốn sẽ có một mối tình đẹp và bất diệt.

Tao vốn cũng chẳng định viết gì cả. Khi viết thì cũng chẳng biết nên gửi cho mày hay không. Chỉ thấy tự nhiên cần viết, nếu không sẽ không chịu nổi. Viết ra được một câu là cảm thấy đầu bớt nặng đi một chút. Sau khi viết xong những dòng này tao đã cảm thấy dễ chịu hơn khá nhiều rồi. Tao chưa bao giờ viết thư cho ai dài bằng một phần ba thế này đâu. Hôm nay lại nhận được thư của cái Hương. Tao vừa mong có tin gì đó liên quan đến mày lại vừa mong nó đừng nhắc đến một chút nào. Trong thư nó kể chuyện mày và nó tối qua đi xem phim. Chuyện mày tự nhận là kém thông minh khi để tao ra về, nếu không chúng mày đã được đi xem phim không mất tiền. Tao thật sự là đã phải thở dài khi nghĩ đến câu nói đấy, mày có biết không!


“Được mất dương dương người tái thượng. Khen chê phơi phới ngọn đông phong”(*). Tao vẫn thường lấy câu này ra để tự an ủi mình những lúc không may mắn. Nhưng lần này tao thấy mất mát này quá lớn. “Trời đã trao trọng trách cho người nào thì đầu tiên trời sẽ thử thách người đó bằng cách làm cho họ phải đau đớn khổ sở”. Tao chẳng thể nghĩ được cái trọng trách ấy là gì mà có thể đáng với nỗi đau không có mày trong đời.


Mà tại sao tao cứ nghĩ như là chuyện của chúng ta (có hay hơn “tao với mày” không”?) không còn hi vọng gì thế nhỉ. Chúng ta có quan điểm sống khá tương đồng (giống nhau quá dễ nhàm chán lắm); có nhiều sở thích chung này; bạn bè, hàng xóm chung này; bố mẹ cũng nên chung luôn thì tốt quá... Bố mẹ mày rất quí tao, mày cũng bảo rất quí tao nữa. Mà mày vẫn chưa có ai. Và kể cả nếu có ai thì kẻ đó vẫn sẽ phải thấy tao là đối thủ vô cùng nguy hiểm. Chuyện Kim Dung hay nhỉ! Sở thích chung lớn nhất mà, phải không? Trước đây tao chỉ thấy thích Lệnh Hồ Xung, Tiêu Phong, Trương Vô Kị. Bây giờ thì tao bắt đầu thấy thích Vi Tiểu Bảo và Đoàn Dự hơn rồi đấy. “Trường kì kháng chiến nhất định thắng lợi”. Cái khẩu hiệu này của Bác Hồ sao mà nghe hay thế nhỉ! Còn nữa, một điều thật sự quan trọng đây: Hồi bé tao với mày đã từng làm đám cưới mấy lần rồi. Đã li dị lần nào đâu. J


Mày còn nhớ bài lưu bút tao viết cho mày không. “Nhiều buổi tối, tôi ngửa cổ lên, cố tìm mãi mà vẫn chẳng thể thấy “ngài” ở đâu trên bầu trời đầy sao đó”. Cái biệt danh Diêm Vương mà chúng nó gán cho mày sao mà hợp với tính cách mày thế. Lạnh lùng và bí ẩn, làm cho nhiều người phải sợ. Hình như tao lại thích mày chính vì như thế đấy. Lạ thật!

Ý kiến

()