13 năm ở nơi sinh viên tìm đến
Ở bộ phận Dịch vụ Sinh viên, Trường Đại học FPT campus TP HCM, công việc của Nguyễn Quốc San Hà là đứng ở điểm giao giữa nhà trường, sinh viên và phụ huynh. Một ngày làm việc của chị thường bắt đầu bằng những yêu cầu quen thuộc từ sinh viên: thủ tục hành chính, thắc mắc trong quá trình học tập, những cuộc gọi cần tư vấn, hay các trường hợp cần phối hợp với phòng ban để xử lý nhanh nhất có thể.
Nhìn bên ngoài, đó có thể là những đầu việc lặp lại mỗi ngày. Nhưng từ góc nhìn người trong cuộc, sau mỗi yêu cầu là một câu chuyện riêng.
![]() |
| Chị Nguyễn Quốc San Hà (váy đen) cùng đồng đội tại phòng Dịch vụ Sinh viên, Trường Đại học FPT. |
Đó có lẽ là cô sinh viên năm nhất còn bỡ ngỡ, tìm đến chị để hỏi từ thủ tục học tập đến những chuyện rất đời thường. Có thể bạn chỉ cần một lời hướng dẫn tận tình, hay một câu động viên đúng lúc là có thể yên tâm bước qua khó khăn trước mắt. Và cũng có những sinh viên, sau vài năm trưởng thành, quay lại trong ngày tốt nghiệp để chào hỏi, cảm ơn chị như một người quen cũ.
“Những điều tưởng chừng rất nhỏ ấy lại là động lực để mình tiếp tục cố gắng mỗi ngày”, Hà chia sẻ.
Trong ký ức của chị, điều đáng nhớ nhất không nằm ở một sự kiện cụ thể, mà là rất nhiều khoảnh khắc nhỏ tích lại qua năm tháng. Đó là những mùa cao điểm, khi chị và các đồng nghiệp ở SSC cùng nhau cật lực xử lý để sinh viên được hỗ trợ nhanh nhất. Đó cũng là những lần cả tập thể cùng chạy chương trình, vừa làm vừa chia sẻ với nhau những câu chuyện công việc.
Dần dần, Trường Đại học FPT campus TP HCM trong chị đã khác xa so với một nơi làm việc thông thường. Đó là nơi chị chứng kiến nhiều thế hệ sinh viên lớn lên, cũng là nơi chị trưởng thành trong chính công việc của mình.
13 năm chưa từng bỏ lỡ cuộc vui nào
Nếu ở bộ phận Dịch vụ Sinh viên, chị Hà là người đứng sau những hỗ trợ âm thầm cho sinh viên, thì trong các hoạt động văn hóa, chị lại là gương mặt quen thuộc của làng Giáo FPT.
Đồng nghiệp của chị thường nói vui rằng Hà là người “không bỏ sót” bất kỳ cuộc thi hay hoạt động nào dành cho cán bộ. Từ hội thao, văn nghệ đến các cuộc thi nội bộ, cứ có thông báo chương trình là chị lại mong chờ, rủ đồng nghiệp đăng ký tham gia. Thậm chí, có sự kiện chưa công bố chính thức, chị đã chủ động hỏi lịch trước để sắp xếp công việc và “đóng lịch” cho mình.
Ngẫm lại về mối tình với FPT, chị cho rằng tình yêu ấy bắt đầu từ những ngày đầu chị gia nhập. Chị bị cuốn hút bởi một bầu không khí rất riêng tại làng Giáo áo cam: mọi người làm việc nghiêm túc nhưng vẫn năng động, sáng tạo và luôn có những sân chơi để mỗi cá nhân được thể hiện bản thân. Những ngày đầu chị chỉ tham gia để trải nghiệm. Nhưng càng tham gia, Hà càng thấy “nghiện”, càng thấy gắn kết với đồng nghiệp. Rồi từ lúc nào không hay, hội thao, văn nghệ, cuộc thi nội bộ trở thành một phần quen thuộc trong đời sống công việc của chị.
“Mỗi hoạt động chỉ diễn ra một lần, còn kỷ niệm thì sẽ ở lại rất lâu. Vì vậy, nếu có thể sắp xếp được công việc, mình luôn muốn tham gia”, Hà nói.
![]() |
| Chị San Hà (bên trái) là một trong số các cán bộ làng Giáo chưa từng bõ lỡ "cuộc vui" nào của đơn vị. |
Trong nhiều sân chơi từng góp mặt, các chương trình văn nghệ cấp trường để lại trong chị nhiều cảm xúc nhất. Đằng sau vài phút trình diễn trên sân khấu là hàng giờ, hàng tuần tập luyện sau giờ làm. Có những buổi người đã mỏi mệt nhưng vẫn cố gắng tập thêm. Có những tiết mục không chỉ cần động tác đều, mà cần cả sự tin tưởng, động viên và tinh thần đồng đội.
Chị Hà được mọi người gọi là “cô biên đạo múa”. Chị bật mí, đó là những buổi chị em cùng nhau xem clip, chọn những động tác dễ, phù hợp với bài hát để cả đội có thể biểu diễn. Vô tình “rơi” vào vai biên đạo, chị lại tìm thấy niềm vui khi nhìn những đồng nghiệp vốn chưa từng đứng trên sân khấu dần mạnh dạn hơn, tự tin hơn và cười thật tươi khi hoàn thành tiết mục.
Điều đáng quý hơn là cảm giác cả đội cùng cố gắng cho một mục tiêu chung. Khi nhìn mọi người đứng trên sân khấu, nhận những tràng pháo tay từ khán giả, chị thấy mọi giờ tập luyện sau giờ làm đều xứng đáng.
Tình yêu với các hoạt động văn hóa của Hà còn gắn với những kỷ niệm rất riêng. Có lần, chị tham gia hội thao khi chưa biết mình đang mang thai. Sau này biết tin, đồng nghiệp vừa bất ngờ vừa bật cười. Đến thời gian nghỉ thai sản, Hà vẫn bế con đến dự sự kiện của trường, để bé được gặp các cô chú đồng nghiệp và hòa vào không khí quen thuộc của làng Giáo.
Chị hi vọng sau này, khi con lớn lên và nhìn lại những bức ảnh ấy, con sẽ biết mẹ từng có một quãng thanh xuân rất đẹp ở nơi này. Chị muốn kể với con rằng mẹ may mắn được làm việc trong một môi trường năng động, nơi mọi người không chỉ cùng nhau hoàn thành công việc, mà còn cùng nhau cười, cùng nhau tập luyện, thi đấu, biểu diễn và trưởng thành.
![]() |
| “Mỗi hoạt động chỉ diễn ra một lần, còn kỷ niệm thì sẽ ở lại rất lâu. Vì vậy, nếu có thể sắp xếp được công việc, mình luôn muốn tham gia”, chị nói. |
13 năm ở Trường Đại học FPT, Nguyễn Quốc San Hà vẫn giữ được sự háo hức với công việc và các hoạt động tập thể như ngày đầu. Bởi với chị, công việc không chỉ là trách nhiệm, mà còn là nơi mình tìm thấy niềm vui, những người bạn tốt và những giá trị tích cực để mang theo trên hành trình trưởng thành cùng FPT.
Kim Loan



Ý kiến
()