Tôi từng dành 5 năm du học tại đây, cũng đã đón nhiều cái Tết xa nhà. Nhưng Tết năm nay mang một phong vị khác hẳn. Đây là lần đầu tiên tôi đón năm mới cùng vợ và con ngay tại đất nước này. Một quyết định không hề dễ dàng, được đưa ra sau rất nhiều đêm trăn trở giữa hai thái cực: khao khát được hòa vào dòng người "săn vé" về quê, và trách nhiệm của một quản lý sản xuất (Delivery Manager) của FPT tại Hàn Quốc.
![]() |
| Anh Andree (Dương Tuấn Anh), Delivery Manager tại FPT Hàn Quốc. |
Thú thực, làm sao tránh khỏi cảm giác chạnh lòng? Những ngày giáp Tết, văn phòng FPT Hàn Quốc rộn ràng những câu chuyện về quà cáp, về vé máy bay. Nhìn đồng nghiệp, bạn bè rục rịch chuẩn bị hành lý, trong đầu tôi cũng chạy qua những thước phim quay chậm về cái Tết ở Việt Nam.
Khoảnh khắc cầm điện thoại lên, gọi về cho ba mẹ và nói: "Tết này con không về", không khí ở đầu dây bên kia chùng xuống một nhịp. Có nỗi nhớ, có chút buồn thoáng qua trong giọng nói của ba mẹ, nhưng rồi tất cả nhường chỗ cho sự động viên.
Tôi chọn ở lại. Đó là một sự đánh đổi. Cái "mất" là không được hít hà cái không khí rộn ràng từ đầu ngõ đến cuối phố, không được quây quần bên đại gia đình. Nhưng cái "được" là sự an tâm. An tâm vì vợ con có thời gian thích nghi với cuộc sống mới khi vừa định cư, và an tâm vì công việc chung được đảm bảo.
![]() |
| Để thuận tiên công việc, anh và gia đình nhỏ quyết định định cư tại xứ sở kim chi. |
Hàn Quốc cũng đón Tết âm lịch (Seollal), nhưng cái "mùi Tết" ở đây khác lắm. Nếu ở Việt Nam, Tết là âm thanh, là màu sắc, là sự hối hả đi chợ, dọn nhà; thì ở Hàn Quốc, Tết lại là sự tĩnh lặng. Đường phố vắng vẻ, mọi thứ trôi qua như một ngày nghỉ bình thường. Không có sự rộn ràng mời chào, không có cảnh người người chen chúc sắm sửa.
Điều khiến tôi cảm thấy lạ lẫm và nhớ nhất, chính là thiếu vắng mùi hương trầm, hương quế. Cái mùi hương đặc trưng quyện vào cái lạnh se sắt của miền Bắc tạo nên một thứ phong vị mà không nơi nào có được. Ở Seoul cũng lạnh, cái lạnh cắt da thịt, nhưng thiếu đi mùi khói hương ấy, tự nhiên thấy lòng mình "thiếu thiếu" một chút gì đó thiêng liêng.
Nhưng người FPT đi đâu cũng biết cách tạo ra lửa. Dù không có phố phường nhộn nhịp, anh em on-site chúng tôi vẫn có cách để tìm thấy Tết. Chúng tôi tham gia chương trình Xuân Quê Hương, và đặc biệt là hoạt động gói bánh chưng do FPT Korea tổ chức những ngày vừa qua.
Những chàng kỹ sư phần mềm ngày thường chỉ quen với bàn phím và dòng code, nay xắn tay áo đãi đỗ, gói bánh, cười nói rôm rả giữa thủ đô Seoul... chính là điều thú vị nhất của Tết on-site. Nó biến cái Tết xa lạ trở nên gần gũi, biến những đồng nghiệp thành người thân.
![]() |
| Ngày hội văn hóa với hoạt động gói bánh chưng, diễn ra tại FPT Hàn Quốc, ngày 10/2 vừa qua. |
Người ta bảo những cái Tết xa nhà giúp đàn ông trưởng thành hơn. Tôi thấy đúng. Nó dạy tôi biết trân trọng những điều bình dị, những khoảnh khắc sum họp mà ngày thường mình hay lơ là. Nó cũng dạy tôi về sức nặng của hai chữ "trách nhiệm" với gia đình nhỏ, và với tập thể lớn.
Năm mới đến rồi, dù không gian có thể khác, múi giờ có thể lệch, nhưng tình cảm thì vẫn vẹn nguyên. Nếu có một tin nhắn gửi về Việt Nam, tôi chỉ muốn nói: "Chúc hậu phương vững chắc của con ăn Tết vui vẻ, mong sớm ngày được sum họp đông đủ."
Và gửi cho chính mình, chàng kỹ sư đang đón cái Tết đầu tiên cùng vợ con nơi xứ người: "Một năm vất vả rồi. Hãy vững vàng, học hỏi và phát triển nhiều hơn nữa. Vì Tết ở đâu cũng được, miễn là trong tim có lửa."
Andree | Dương Tuấn Anh | FPT Korea



Ý kiến
()