Đúng 5h30, Đinh Văn Nhân đứng bên chiếc kẻng quen thuộc của Trường Hy vọng. Hôm nay, em được giao nhiệm vụ đánh lên tiếng kẻng mở đầu một ngày đặc biệt.
Âm thanh ấy đã vang lên đều đặn suốt những năm qua, đánh thức những đứa trẻ lớn lên dưới mái trường này. Nhưng sáng nay, tiếng kẻng dường như mang theo nhiều cảm xúc hơn. Đó là sự hồi hộp trước ngày thi tốt nghiệp THPT Quốc gia đầu tiên, cũng là chút luyến lưu của một học sinh cuối cấp đang đếm ngược những ngày cuối cùng ở Trường Hy vọng. Chỉ ít ngày nữa, Nhân sẽ tham dự lễ trưởng thành, khép lại một chặng đường thanh xuân dưới mái trường đầy yêu thương này để bước sang một hành trình mới.
Đúng 5h30, Đinh Văn Nhân đứng bên chiếc kẻng quen thuộc của Trường Hy vọng. Hôm nay, em được giao nhiệm vụ đánh lên tiếng kẻng mở đầu một ngày đặc biệt.
Âm thanh ấy đã vang lên đều đặn suốt những năm qua, đánh thức những đứa trẻ lớn lên dưới mái trường này. Nhưng sáng nay, tiếng kẻng dường như mang theo nhiều cảm xúc hơn. Đó là sự hồi hộp trước ngày thi tốt nghiệp THPT Quốc gia đầu tiên, cũng là chút luyến lưu của một học sinh cuối cấp đang đếm ngược những ngày cuối cùng ở Trường Hy vọng. Chỉ ít ngày nữa, Nhân sẽ tham dự lễ trưởng thành, khép lại một chặng đường thanh xuân dưới mái trường đầy yêu thương này để bước sang một hành trình mới.
Dù là một ngày đặc biệt, sau bữa sáng, Nhân vẫn trở về phòng ký túc xá và cẩn thận gấp lại chăn màn như thường lệ. Đó là một việc làm nhỏ nhưng đã trở thành thói quen suốt hơn 4 năm sống tại Trường Hy vọng.
Từ những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ, cậu bé người Hrê dần học cách tự chăm sóc bản thân, sống ngăn nắp và có trách nhiệm hơn. Những nếp gấp vuông vức trên chiếc chăn cũng là dấu ấn của hành trình trưởng thành dưới mái trường này.
Nằm bên cạnh gối là một chú gà bông đã theo Nhân từ những ngày đầu xa nhà. Món quà từ một người bạn nay đã bạc màu theo thời gian, nhưng vẫn được em nâng niu, gìn giữ.
Dù là một ngày đặc biệt, sau bữa sáng, Nhân vẫn trở về phòng ký túc xá và cẩn thận gấp lại chăn màn như thường lệ. Đó là một việc làm nhỏ nhưng đã trở thành thói quen suốt hơn 4 năm sống tại Trường Hy vọng.
Từ những ngày đầu còn nhiều bỡ ngỡ, cậu bé người Hrê dần học cách tự chăm sóc bản thân, sống ngăn nắp và có trách nhiệm hơn. Những nếp gấp vuông vức trên chiếc chăn cũng là dấu ấn của hành trình trưởng thành dưới mái trường này.
Nằm bên cạnh gối là một chú gà bông đã theo Nhân từ những ngày đầu xa nhà. Món quà từ một người bạn nay đã bạc màu theo thời gian, nhưng vẫn được em nâng niu, gìn giữ.
Trước giờ xuất phát, Nhân tranh thủ xem lại những ghi chú cuối cùng. Bút viết, thẻ dự thi và các giấy tờ cần thiết được em kiểm tra cẩn thận nhiều lần.
Ở một góc bàn học, những tấm huy chương và giấy chứng nhận thành tích được xếp ngay ngắn. Trước khi rời phòng, Nhân dừng lại nhìn chúng thêm một lần nữa. Với nhiều người, đó có thể chỉ là những phần thưởng của tuổi học trò. Nhưng với Nhân, chúng là minh chứng cho một hành trình vượt lên hoàn cảnh.
Sinh ra trong một gia đình người Hrê ở vùng núi Quảng Ngãi, tuổi thơ của em gắn với những con dốc, nương rẫy và cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Ngày ấy, Nhân chưa từng nghĩ có lúc mình được đứng trên sân khấu nhận huy chương hay được ghi nhận bằng những tấm giấy khen. Vì thế, mỗi thành tích đạt được đều trở thành một niềm tự hào đặc biệt, nhắc em nhớ về quãng đường mình đã đi qua để có mặt ở ngày hôm nay.
Trước giờ xuất phát, Nhân tranh thủ xem lại những ghi chú cuối cùng. Bút viết, thẻ dự thi và các giấy tờ cần thiết được em kiểm tra cẩn thận nhiều lần.
Ở một góc bàn học, những tấm huy chương và giấy chứng nhận thành tích được xếp ngay ngắn. Trước khi rời phòng, Nhân dừng lại nhìn chúng thêm một lần nữa. Với nhiều người, đó có thể chỉ là những phần thưởng của tuổi học trò. Nhưng với Nhân, chúng là minh chứng cho một hành trình vượt lên hoàn cảnh.
Sinh ra trong một gia đình người Hrê ở vùng núi Quảng Ngãi, tuổi thơ của em gắn với những con dốc, nương rẫy và cuộc sống còn nhiều thiếu thốn. Ngày ấy, Nhân chưa từng nghĩ có lúc mình được đứng trên sân khấu nhận huy chương hay được ghi nhận bằng những tấm giấy khen. Vì thế, mỗi thành tích đạt được đều trở thành một niềm tự hào đặc biệt, nhắc em nhớ về quãng đường mình đã đi qua để có mặt ở ngày hôm nay.
Trước kỳ thi quan trọng này, thư viện đã trở thành một trong những nơi quen thuộc nhất với Nhân. Ngoài giờ học trên lớp, phần lớn thời gian của em được dành cho việc tự học và ôn luyện.
Ít ai biết rằng, đã có lúc con đường học tập của Nhân tưởng chừng dừng lại. Cậu kể, trước đây cả em và mẹ đều nghĩ rằng học hết lớp 9 rồi sẽ đi làm để phụ giúp gia đình. Ở bản làng vùng cao, đó là lựa chọn không hiếm gặp đối với nhiều đứa trẻ.
Thế nhưng, khi đến Trường Hy vọng, mọi thứ dần thay đổi. Thấy bạn bè chăm chỉ học tập, thấy thư viện luôn đông học sinh tìm đọc sách, Nhân bắt đầu nuôi những ước mơ lớn hơn cho chính mình. Em muốn mình phải kiên trì đi hết chặng đường THPT và hôm nay có mặt trong kỳ thi đánh dấu một cột mốc quan trọng của cuộc đời.
Trước kỳ thi quan trọng này, thư viện đã trở thành một trong những nơi quen thuộc nhất với Nhân. Ngoài giờ học trên lớp, phần lớn thời gian của em được dành cho việc tự học và ôn luyện.
Ít ai biết rằng, đã có lúc con đường học tập của Nhân tưởng chừng dừng lại. Cậu kể, trước đây cả em và mẹ đều nghĩ rằng học hết lớp 9 rồi sẽ đi làm để phụ giúp gia đình. Ở bản làng vùng cao, đó là lựa chọn không hiếm gặp đối với nhiều đứa trẻ.
Thế nhưng, khi đến Trường Hy vọng, mọi thứ dần thay đổi. Thấy bạn bè chăm chỉ học tập, thấy thư viện luôn đông học sinh tìm đọc sách, Nhân bắt đầu nuôi những ước mơ lớn hơn cho chính mình. Em muốn mình phải kiên trì đi hết chặng đường THPT và hôm nay có mặt trong kỳ thi đánh dấu một cột mốc quan trọng của cuộc đời.
Những cuốn sách, những trang đề cương và các buổi tự học kéo dài đến tối đã trở thành một phần quen thuộc trong những tháng ngày nước rút trước kỳ thi.
Nhìn sự chăm chỉ của cậu hôm nay, nhiều thầy cô không khỏi nhớ về những ngày đầu đặt chân đến Trường Hy Vọng. Khi hỏi đến, cậu đều gật đầu muốn trở về nhà. Không phải vì không thích học, mà bởi cậu bé cảm thấy mình quá khác biệt. Trong khi nhiều bạn cùng trang lứa có thể tự tin giải toán, giao tiếp bằng tiếng Anh hay tham gia các hoạt động tập thể, Nhân vẫn còn loay hoay với những nét chữ nắn nót.
Sự tự ti ấy khiến cậu bé người Hrê thường lặng lẽ ngồi một góc sân trường, ít nói và ngại giao tiếp với mọi người. Song, trong sâu thẳm, các thầy cô luôn nhìn thấy sự nỗ lực, kỷ luật và một niềm tin rất lớn ở cậu.
Những cuốn sách, những trang đề cương và các buổi tự học kéo dài đến tối đã trở thành một phần quen thuộc trong những tháng ngày nước rút trước kỳ thi.
Nhìn sự chăm chỉ của cậu hôm nay, nhiều thầy cô không khỏi nhớ về những ngày đầu đặt chân đến Trường Hy Vọng. Khi hỏi đến, cậu đều gật đầu muốn trở về nhà. Không phải vì không thích học, mà bởi cậu bé cảm thấy mình quá khác biệt. Trong khi nhiều bạn cùng trang lứa có thể tự tin giải toán, giao tiếp bằng tiếng Anh hay tham gia các hoạt động tập thể, Nhân vẫn còn loay hoay với những nét chữ nắn nót.
Sự tự ti ấy khiến cậu bé người Hrê thường lặng lẽ ngồi một góc sân trường, ít nói và ngại giao tiếp với mọi người. Song, trong sâu thẳm, các thầy cô luôn nhìn thấy sự nỗ lực, kỷ luật và một niềm tin rất lớn ở cậu.
Trước ngày bước vào kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò, Nhân tìm đến cô Châu để trò chuyện. Những lời dặn dò trước giờ thi không chỉ là chuyện điểm số hay kiến thức, mà còn là câu chuyện của một chặng đường trưởng thành.
Cô Châu là một trong những người đầu tiên tìm đến gia đình Nhân sau biến cố đại dịch. Chiếc xe chật vật vượt những con dốc quanh co dẫn vào bản làng vùng cao, nơi căn nhà của Nhân nằm lưng chừng núi. Sau sự ra đi của người cha, 3 mẹ con phải nương tựa vào nhau trong cuộc sống còn nhiều khó khăn.
Hôm đó, cuộc trò chuyện phải nhờ đến sự hỗ trợ của một cán bộ Hội Phụ nữ địa phương vì mẹ Nhân chưa thông thạo tiếng phổ thông. Thế nhưng khi được hỏi có muốn đến Trường Hy Vọng hay không, cậu bé người Hrê gần như không cần suy nghĩ. Nhân gật đầu ngay.
Nhắc lại chuyện cũ, Nhân cho biết điều khiến em mạnh dạn bước đi năm ấy là khát khao tìm một con đường khác cho tương lai. Ở quê nhà, cuộc sống gắn liền với nương rẫy, với những vòng lặp quen thuộc của cái nghèo. Cậu tin rằng ngôi trường Hy vọng có thể mở ra những cơ hội mới.
Trước ngày bước vào kỳ thi quan trọng nhất của tuổi học trò, Nhân tìm đến cô Châu để trò chuyện. Những lời dặn dò trước giờ thi không chỉ là chuyện điểm số hay kiến thức, mà còn là câu chuyện của một chặng đường trưởng thành.
Cô Châu là một trong những người đầu tiên tìm đến gia đình Nhân sau biến cố đại dịch. Chiếc xe chật vật vượt những con dốc quanh co dẫn vào bản làng vùng cao, nơi căn nhà của Nhân nằm lưng chừng núi. Sau sự ra đi của người cha, 3 mẹ con phải nương tựa vào nhau trong cuộc sống còn nhiều khó khăn.
Hôm đó, cuộc trò chuyện phải nhờ đến sự hỗ trợ của một cán bộ Hội Phụ nữ địa phương vì mẹ Nhân chưa thông thạo tiếng phổ thông. Thế nhưng khi được hỏi có muốn đến Trường Hy Vọng hay không, cậu bé người Hrê gần như không cần suy nghĩ. Nhân gật đầu ngay.
Nhắc lại chuyện cũ, Nhân cho biết điều khiến em mạnh dạn bước đi năm ấy là khát khao tìm một con đường khác cho tương lai. Ở quê nhà, cuộc sống gắn liền với nương rẫy, với những vòng lặp quen thuộc của cái nghèo. Cậu tin rằng ngôi trường Hy vọng có thể mở ra những cơ hội mới.
Và hơn 4 năm sau ngày đặt chân đến Trường Hy Vọng, Nhân nhận ra quyết định năm ấy là đúng đắn. Không chỉ tiếp tục việc học, cậu bé người Hrê còn dần bộc lộ năng khiếu ở nhiều môn thể thao như bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ, cầu lông hay chạy bộ.
Các thầy cô nhận ra thế mạnh ấy và luôn khuyến khích Nhân tham gia các hoạt động, đại diện nhà trường thi đấu ở nhiều giải thể thao. Những tấm huy chương và giấy khen dần xuất hiện trên góc học tập của cậu – điều mà trước đây Nhân chưa từng nghĩ tới.
Điều quý giá hơn cả thành tích là sự tự tin mà Nhân có được. Từ cậu bé từng thu mình vì mặc cảm, em dần hòa nhập với bạn bè, được ghi nhận bởi những thế mạnh riêng và tìm thấy vị trí của mình trong tập thể. "Cuối cùng em cũng có cái giỏi như các bạn", Nhân nói với niềm tự hào hiện rõ trên gương mặt.
Và hơn 4 năm sau ngày đặt chân đến Trường Hy Vọng, Nhân nhận ra quyết định năm ấy là đúng đắn. Không chỉ tiếp tục việc học, cậu bé người Hrê còn dần bộc lộ năng khiếu ở nhiều môn thể thao như bóng đá, bóng chuyền, bóng rổ, cầu lông hay chạy bộ.
Các thầy cô nhận ra thế mạnh ấy và luôn khuyến khích Nhân tham gia các hoạt động, đại diện nhà trường thi đấu ở nhiều giải thể thao. Những tấm huy chương và giấy khen dần xuất hiện trên góc học tập của cậu – điều mà trước đây Nhân chưa từng nghĩ tới.
Điều quý giá hơn cả thành tích là sự tự tin mà Nhân có được. Từ cậu bé từng thu mình vì mặc cảm, em dần hòa nhập với bạn bè, được ghi nhận bởi những thế mạnh riêng và tìm thấy vị trí của mình trong tập thể. "Cuối cùng em cũng có cái giỏi như các bạn", Nhân nói với niềm tự hào hiện rõ trên gương mặt.
Không chỉ tìm thấy thế mạnh trong thể thao, Nhân còn thay đổi ở nhiều khía cạnh khác. Ngày mới vào Trường Hy Vọng, cậu bé người Hrê gần như chưa từng tiếp xúc với máy tính. Mọi thứ đều mới mẻ và xa lạ.
Được bạn bè hướng dẫn và thầy cô động viên, Nhân bắt đầu làm quen với công nghệ từ những thao tác đơn giản nhất. Từ chỗ còn lúng túng với bàn phím, cậu dần thành thạo máy tính để phục vụ việc học, tham gia các khóa học trực tuyến và tự mày mò tìm hiểu về lập trình.
Giờ đây, Nhân đã có thể viết những đoạn code cơ bản và sử dụng công nghệ như một công cụ để học tập, khám phá thế giới. Đó cũng là điều mà cậu bé ở bản làng vùng cao năm nào chưa từng nghĩ mình có thể làm được.
Không chỉ tìm thấy thế mạnh trong thể thao, Nhân còn thay đổi ở nhiều khía cạnh khác. Ngày mới vào Trường Hy Vọng, cậu bé người Hrê gần như chưa từng tiếp xúc với máy tính. Mọi thứ đều mới mẻ và xa lạ.
Được bạn bè hướng dẫn và thầy cô động viên, Nhân bắt đầu làm quen với công nghệ từ những thao tác đơn giản nhất. Từ chỗ còn lúng túng với bàn phím, cậu dần thành thạo máy tính để phục vụ việc học, tham gia các khóa học trực tuyến và tự mày mò tìm hiểu về lập trình.
Giờ đây, Nhân đã có thể viết những đoạn code cơ bản và sử dụng công nghệ như một công cụ để học tập, khám phá thế giới. Đó cũng là điều mà cậu bé ở bản làng vùng cao năm nào chưa từng nghĩ mình có thể làm được.
Khu vườn rau là nơi Nhân thường tìm đến sau những giờ học căng thẳng. Giữa màu xanh của cây lá, cậu bé cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên hơn sau những buổi ôn thi kéo dài.
Có lẽ bởi nơi đây còn gợi cho Nhân nhớ về quê nhà, nơi tuổi thơ em gắn với những triền đồi, nương rẫy và những ngày theo gia đình lên rẫy.
Chỉ còn ít ngày nữa sẽ rời Trường Hy vọng, Nhân vẫn giữ thói quen ghé qua khu vườn ấy. Như một cách lưu giữ những điều bình dị đã đồng hành cùng em trong suốt hành trình trưởng thành.
Khu vườn rau là nơi Nhân thường tìm đến sau những giờ học căng thẳng. Giữa màu xanh của cây lá, cậu bé cảm thấy nhẹ nhõm và bình yên hơn sau những buổi ôn thi kéo dài.
Có lẽ bởi nơi đây còn gợi cho Nhân nhớ về quê nhà, nơi tuổi thơ em gắn với những triền đồi, nương rẫy và những ngày theo gia đình lên rẫy.
Chỉ còn ít ngày nữa sẽ rời Trường Hy vọng, Nhân vẫn giữ thói quen ghé qua khu vườn ấy. Như một cách lưu giữ những điều bình dị đã đồng hành cùng em trong suốt hành trình trưởng thành.
Trong bức tranh dành cho ngày tốt nghiệp, Nhân chọn vẽ ước mơ của chính mình. Cậu kể rằng mỗi ngày đi bộ đến trường, em đều thích thú ngắm nhìn những chiếc xe chạy qua. Từ sự tò mò ban đầu, niềm yêu thích ấy dần lớn lên thành một đam mê. Nhân bắt đầu tìm hiểu về ô tô, về cách vận hành của động cơ và những công việc liên quan.
Cậu bé người Hrê mong muốn theo học chuyên ngành ô tô. Ước mơ của Nhân không quá xa vời, trở thành một người thợ giỏi và một ngày nào đó có thể sở hữu gara của riêng mình.
Trong bức tranh dành cho ngày tốt nghiệp, Nhân chọn vẽ ước mơ của chính mình. Cậu kể rằng mỗi ngày đi bộ đến trường, em đều thích thú ngắm nhìn những chiếc xe chạy qua. Từ sự tò mò ban đầu, niềm yêu thích ấy dần lớn lên thành một đam mê. Nhân bắt đầu tìm hiểu về ô tô, về cách vận hành của động cơ và những công việc liên quan.
Cậu bé người Hrê mong muốn theo học chuyên ngành ô tô. Ước mơ của Nhân không quá xa vời, trở thành một người thợ giỏi và một ngày nào đó có thể sở hữu gara của riêng mình.
Đinh Văn Nhân trong những ngày cuối cùng dưới mái trường Hy vọng. Ít ai còn nhận ra cậu bé từng rụt rè, tự ti và nhiều lần muốn trở về nhà trong những ngày đầu nhập học. Sau hơn 4 năm, Nhân đã trở thành một chàng trai biết rõ mình muốn gì và sẵn sàng bước về phía tương lai.
Với Nhân, kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia không chỉ là dấu mốc khép lại 12 năm đèn sách. Đó còn là điểm kết của một hành trình đặc biệt bắt đầu từ bản làng vùng cao, đi qua những mất mát, những lần muốn bỏ cuộc và cả những nỗ lực không ngừng để trưởng thành.
Đinh Văn Nhân trong những ngày cuối cùng dưới mái trường Hy vọng. Ít ai còn nhận ra cậu bé từng rụt rè, tự ti và nhiều lần muốn trở về nhà trong những ngày đầu nhập học. Sau hơn 4 năm, Nhân đã trở thành một chàng trai biết rõ mình muốn gì và sẵn sàng bước về phía tương lai.
Với Nhân, kỳ thi tốt nghiệp THPT Quốc gia không chỉ là dấu mốc khép lại 12 năm đèn sách. Đó còn là điểm kết của một hành trình đặc biệt bắt đầu từ bản làng vùng cao, đi qua những mất mát, những lần muốn bỏ cuộc và cả những nỗ lực không ngừng để trưởng thành.
Không còn bố trong ngày thi quan trọng của cuộc đời, nhưng sáng nay cậu bé có thầy Thanh Hiền, giáo viên Trường Hy vọng, sắm vai chở em đến điểm thi. Người thầy ấy thay gia đình dặn dò cậu học trò từng điều nhỏ nhất, sẽ đợi cậu ở cổng, đồng hành với Nhân cho kì thi vượt vũ môn lần này.
Không lâu nữa, cậu bé người Hrê sẽ rời Trường Hy vọng với hành trang là những yêu thương, là tình bạn và những ước mơ đã thành khuôn, thành hình. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng khác với cậu bé năm nào từng e dè đứng ở một góc sân trường, Nhân giờ đây đã đủ tự tin, cứng cỏi để vững vàng bước tiếp. Và trên hành trình ấy, những năm tháng dưới mái trường Hy vọng sẽ luôn là điểm tựa để em theo đuổi những giấc mơ của riêng mình.
Không còn bố trong ngày thi quan trọng của cuộc đời, nhưng sáng nay cậu bé có thầy Thanh Hiền, giáo viên Trường Hy vọng, sắm vai chở em đến điểm thi. Người thầy ấy thay gia đình dặn dò cậu học trò từng điều nhỏ nhất, sẽ đợi cậu ở cổng, đồng hành với Nhân cho kì thi vượt vũ môn lần này.
Không lâu nữa, cậu bé người Hrê sẽ rời Trường Hy vọng với hành trang là những yêu thương, là tình bạn và những ước mơ đã thành khuôn, thành hình. Con đường phía trước có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhưng khác với cậu bé năm nào từng e dè đứng ở một góc sân trường, Nhân giờ đây đã đủ tự tin, cứng cỏi để vững vàng bước tiếp. Và trên hành trình ấy, những năm tháng dưới mái trường Hy vọng sẽ luôn là điểm tựa để em theo đuổi những giấc mơ của riêng mình.
Ngọc Huy
Ý kiến
()