Chúng ta

Mỗi người đều là một viên kim cương

Thứ tư, 7/1/2015 | 09:17 GMT+7

Mỗi lần bị người khác đối xử tệ, tôi rơi nước mắt rồi cũng tự lau khô bởi luôn nhớ: Nếu tôi rơi một giọt nước mắt, mẹ tôi sẽ khóc ướt gối; Nếu tôi xước một ngón tay, mẹ tôi sẽ đau như bị cắt cả bàn tay.

Em nhắn cho tôi là người yêu đòi chia tay. Cậu ấy nhất mực chia tay dù em đã khóc lóc, năn nỉ, níu kéo và dù em không có lỗi lầm gì. Người kia cũng không thể đưa một lý do nào cho việc chia tay. Thực ra thì chia tay cần gì phải có lý do. Có hay không, kết quả cũng như nhau cả: đều là tan vỡ, đều là tổn thương. Thói đời, người bị chia tay chắc chắn đòi biết bằng được lý do. Biết làm gì? Biết thì có bớt đau hơn không hay lại tổn thương hơn? 

Chuyện dây dưa suốt mấy tháng ròng và tôi không thể nhớ hết mình đã có bao nhiêu cuộc nói chuyện với em. Tôi biết chuyện tình của em đã kết thúc, chỉ biết an ủi rằng rồi em sẽ tìm được người yêu đích thực. Thú thật, tôi đã linh cảm điều chẳng lành khi gặp em và bạn trai trong một lần đi ăn chung. Em vừa lấy cái muỗng định đảo thức ăn rồi gắp cho mọi người thì bạn trai đã lừ mắt. Ánh mắt sắc lẹm khiến tôi cũng hoảng hồn. Em lập tức bỏ ngay cái muỗng, mặt tái đi vì sợ. Tôi nghĩ thầm: Chết thật, sau này, chắc con bé sẽ bị bắt nạt dài dài. Thật chẳng sai, bạn trai đó tuỳ tiện đối xử với em theo cảm xúc của bạn ấy. Vui thì vồn vã, buồn thì mặc kệ. Em cứ mòn mỏi chờ đợi trái tim kia quay về bên em.

Rồi cái ngày người kia rời bỏ em cũng đến. Rất dứt khoát, đoạn tuyệt. Em như rớt xuống từ mỏm đá cao, hoang mang. Trong những dòng nước mắt, em nói: Em biết em không xinh đẹp chị à. Em cũng không thông minh, giỏi giang. Liệu có người đàn ông nào yêu em? Trời hỡi, phụ nữ xấu thì không được yêu?! Phụ nữ không giỏi thì không được yêu?! Không phải nói để an ủi em nhưng rõ ràng, em là cô bé xinh xắn. Da trắng, dáng cao, nữ tính, đôi mắt một mí không đẹp lắm nhưng khá đặc biệt, một chiếc bớt nhỏ xíu không ảnh hưởng gì. Sao em nghĩ mình không xinh đẹp? Em cũng đang học để hướng đến một công việc đàng hoàng, dù em học khá vất vả, kết quả không xuất sắc nhưng học vấn của em, chắc chắn rất nhiều người mơ ước. Sao em nghĩ mình kém thông minh?

Em có biết, hình hài, trí tuệ của em là tài sản vô giá của cha mẹ? Em có biết họ tự hào vì có em trên đời? 

Tôi cũng từng như em, rất đau đớn khi ra mắt gia đình bạn trai cũ, mẹ anh không nhìn tới mặt, không nói nửa lời dù mình vượt 2.000 km để đến nhà. Trong cái rét mùa đông Hà Nội, anh nói: Có lẽ mẹ không hài lòng với hình thức bên ngoài của em. Nghĩ lại, lúc ấy tôi xấu thật, sinh viên, chẳng biết ăn mặc, học đến bạc mặt, ốm nhách, đen thui, mà “cái tội” lớn nhất đối với mẹ anh đó là tôi... bị cận. Sau này, mọi chuyện qua đi, tôi rất hiểu và quý trọng bố mẹ anh, dù tình yêu của anh lớn vô cùng và mình nuối tiếc biết bao nhưng vẫn chia tay vì không đủ can đảm bước chân vào gia đình anh. Thật tâm xin lỗi anh khi nhắc lại ký ức buồn này. Đương nhiên còn nhiều chuyện phức tạp khác nhưng tới giờ đây, tôi phải thú nhận, cái lý do hình thức bên ngoài ấy là một sự tổn thương quá lớn với tôi bởi vì nó đã không chỉ để lại nỗi đau cho riêng mình. Câu chuyện mẹ anh chê cũng tới tai mẹ tôi. Tôi còn nhớ, sau khi về nhà bố mẹ, vào đêm khuya, tôi nghe mẹ với với bố, giọng rất buồn: Nhà ấy coi con trai của họ là vàng, là ngọc thì cái H. cũng là kim cương của em. Nó có đui què, sứt mẻ thì cũng là kim cương của em. 

Tôi bưng mặt khóc. Trời ơi, mình đang đeo đuổi cái thứ chết tiệt gì thế này? Một người mẹ mang nặng, đẻ đau, khó nhọc nuôi đứa con gái hơn 20 năm, cho ăn học tới nơi tới chốn để rồi bước chân vào gia đình người ta, họ coi như cỏ rác. Còn nỗi đau nào hơn? 

Từ đó, tôi hiểu ra một điều tôi rất quý giá, ít nhất với bậc sinh thành. Tôi có giá trị riêng, khó lòng so sánh với ai, và vì vậy, không ai có quyền coi thường tôi khi tôi không làm điều gì xấu xa, sai quấy. Điều quan trọng hơn, khi tôi bị tổn thương một thì bố mẹ của tôi sẽ bị tổn thương gấp nghìn lần. Chính vì lẽ đó, giờ đây, tôi không còn cho phép ai làm tổn thương mình. Mỗi lần bị người khác đối xử tệ, tôi rơi nước mắt rồi cũng tự lau khô bởi tôi luôn nhớ: Nếu tôi rơi một giọt nước mắt, mẹ tôi sẽ khóc ướt gối; Nếu tôi xước một ngón tay, mẹ tôi sẽ đau như bị cắt cả bàn tay. Bởi vậy, hãy lau nước mắt đi em và hãy nhớ: Em cũng là một viên kim cương! Hãy chờ người biết trân trọng giá trị của em!

Nguyễn Thị Thu Huyền

Ý kiến

()