Đi Campuchia

Thứ 7, 20/02/2010 22:42

Lâu rồi mới đi lại đất nước của Angkor. Lần này bám đuôi FPT Telecom.

 

Cảm giác đầu tiên là đường tốt hơn hẳn. Hồi mình đi cách đây gần 8 năm, con đường từ Phnompenh đến Mộc Bài lổn nhổn ổ gà, đi cả ngày mới tới. Giờ thì đường nhựa trơn tru, lại vắng.

Tiếp chúng tôi ở tòa đại sứ to nhưng chưa đẹp (nghe đâu đã có kinh phí nhưng chưa kịp xây), đại sứ Ngô Anh Dũng rất phấn khởi khi được biết FPT chuẩn bị xâm nhập thị trường này.

Anh chân thành kể: "Bà con ta bên này rất đông (bọn xấu bụng còn bảo là hơn 50% dân thủ đô bạn là người Việt), nhưng toàn dân thất học, buôn thúng bán mẹt nên uy tín của doanh nghiệp Việt Nam rất thấp. Trong khi đó về chính trị bạn rất ủng hộ ta. May quá khoảng non năm gần đây, mới có những doanh nghiệp lớn như Vietnam Airline, Viettel, Tổng Công ty Cao su, BIDV, Ngân hàng Nông nghiệp mới làm được cái gì ra tấm ra món chút. VNA giúp bạn lập hãng hàng không, Viettel xây dựng mạng cáp quan. Về nông nghiệp ta giúp bạn trồng cao su dọc biên giới với Thái… FPT cũng phải làm cái gì đấy xứng đáng các em ạ!".

Gay rồi đây, FPT làm gì cho có tầm vóc tí bây giờ. Cái khó ló cái khôn, tôi quyết bừa FPT sẽ nhận đào tạo cán bộ kỹ thuật cho bạn, anh ạ. Để tin học hóa đất nước, chắc bạn cũng phải cần đến khoảng 5000 kỹ sư. Bọn em sẽ lo khoản này cho. 

Nếu được thế thì quá tốt. Chắc chắn là hợp tác được. Con cái lãnh đạo cao cấp thì họ cho sang Anh Mỹ học, nhưng cán bộ trung cấp thì được cử sang Việt Nam là vinh dự rồi. Mình cũng đang cấp học bổng cho bạn, mỗi năm 100 suất.

Tạm thời anh cứ ghi là bọn em cấp ngay 20 suất, còn khi đi vào chính thức sẽ tính tiếp ạ!

Cũng oách ra phết đấy chứ! 

Quay về việc trước mắt để kiếm tiền. FPT Telecom đã bắt đầu kinh doanh ở Campuchia được 6 tháng, chủ yếu bằng việc bán băng thông ở cửa khẩu. Nay là lúc các bạn đó quyết định mạnh dạn bước vào thị trường nội địa, bán trực tiếp đến người tiêu dùng. 

Thị trường băng rộng còn rất sơ khai, nhưng đã có dấu hiệu khởi sắc, trong vòng 6 tháng gần đây, giá 1Mb đã giảm từ 1000 USD xuống khoảng 300 và sẽ còn tiếp tục giảm. Giá giảm sẽ đẩy nhu cầu lên. Viettel đang rất tích cực, nhưng cũng như ở Việt Nam, mối quan tâm đầu tiên của Viettel là mảng kinh doanh di động. Bởi vậy, nếu nhanh chân FPT Telecom có thể chiếm lĩnh mảng Internet và làm bàn đạp vững chắc cho việc kinh doanh nội dung sau này.

Ngồi quan sát FPT Telecom tự tin đàm phán với đối tác, tôi thực sự tự hào là đồng nghiệp của họ. (Bạn có tin là Đình Anh cũng không bỏ lỡ cơ hội để giới thiệu một ca khúc Stico với bạn khôngJ). ĐứcPT được dự kiến sẽ đảm trách mặt trận mới này. Một thách thức mới mà tôi tin là Đức và các bạn trẻ FPT Telecom sẽ vượt qua.

Partner mà FPT Telecom dự định hợp tác là công ty Mekong Net, một trong hai công ty tin học lớn nhất ở đây. Chủ là một chị người Việt, có tên là Dung. Chị Dung là thanh niên xung phong, đã từng theo quân chủ lực giải phóng Phnompenh. Sau đó vì số phận đưa đẩy, đã sang Phnompenh lập nghiệp.

Văn phòng của chị khang trang, nền nã, toát lên một sự hiện đại khó tin ở một đất nước còn nghèo đói. Đã gần đến tuổi hưu, nhưng mắt chị vẫn sáng lấp lánh khi chúng tôi bàn về tương lai của một nước Campuchia số hóa. Tôi tò mò hỏi sao chị không chọn nghề gì đơn giản hơn mà lại chọn công nghệ thông tin. Chị hồn nhiên, đã thử tất cả các nghề để kiếm sống, nhưng cuối cùng chính công nghệ đã cho chị cơ ngơi và sự nghiệp ngày hôm nay. Chúng ta cứ hay tự hào là dân chuyên Toán này nọ, có lợi thế khi đi vào công nghệ. Thật là vớ vẩn với câu chuyện như cổ tích của chị Dung.

Tiện thể tôi có ghé thăm Chan Kok Choy, khách hàng và người bạn lâu đời của ngành phần mềm FPT. Từ năm 1992, Chan đã tin tưởng và bảo vệ chúng tôi triển khai chương trình tại Ngân hàng Vid-Public của ông. Sang Phnompenh, làm ở ngân hàng nào là ông cài chương trình của FPT ở đấy. Chan luôn là một kỷ niệm tươi sáng về những ngày đầu ấu trĩ nhưng đầy khát vọng của chúng tôi.

Chan dẫn tôi đến ăn ở một nhà hàng Thái, có món cơm gạo lứt (không xát) trộn với lạc, hành cực ngon. Ông tặng tôi một con rùa đá, bảo là để nhớ đến Hồ Gươm. Rất tiếc là tôi lại không mang cái gì cho ông cả. Chắc tôi sẽ còn phải quay lại nơi này.

Nguyễn Thành Nam